Nguồn: read.st
"À, chị từng gặp nguy hiểm tính mạng, bây giờ không sao chứ?"
Tô Hạo nghe Tô Ứng Tuyết nói Lạc Tiểu Thiên từng cứu nàng một mạng, lập tức nét mặt căng thẳng.
Tô Ứng Tuyết kể lại chuyện lúc đó nàng bị Đồ Cương bắt cóc, Lạc Tiểu Thiên đã cứu nàng, nhưng lại giấu đi chuyện Lạc Tiểu Thiên trói Đồ Cương và đồng bọn trong kho, sau đó phóng hỏa đốt kho. Nàng chỉ nói Đồ Cương và đồng bọn bị Lạc Tiểu Thiên đánh cho chạy mất.
Không phải nàng không tín nhiệm Tô Hạo, nàng chỉ sợ tính cách Tô Hạo hấp tấp, không cẩn thận lỡ miệng, đây cũng coi như một cách bảo vệ.
Tô Ứng Tuyết kể xong, trầm mặc lại, phảng phất lâm vào hồi ức của một đêm kia.
Tô Hạo thì nội tâm chấn động dữ dội, bị tin tức đột ngột này làm cho tim đập cuồng loạn, còn mãnh liệt hơn chấn động khi tối nay một cước đá bay Hạ Phi Vũ rất rất nhiều.
Ôi trời ơi!
Anh rể ngầu thế à!
Tam Lang Bang hóa ra là bị hắn hủy diệt!
Nực cười ta cư nhiên còn dám đánh với hắn, còn đại ngôn không biết xấu hổ gọi hắn là bại tướng dưới tay.
Nếu nói trước kia hắn nịnh nọt Lạc Tiểu Thiên, chỉ xuất phát từ mục đích muốn Lạc Tiểu Thiên dạy hắn công phu, mang nặng màu sắc công danh lợi lộc.
Vậy thì bây giờ, sau khi nghe chuyện Lạc Tiểu Thiên cứu tỷ hắn và hủy diệt Tam Lang Bang, Tô Hạo đối với Lạc Tiểu Thiên là sự kính phục và sùng bái từ tận xương tủy.
Không được không được, anh rể như thế này nhất định không thể từ bỏ.
Tô Hạo nhìn Tô Ứng Tuyết đang trầm ngâm không nói, trong lòng khá đau xót, chị ấy quá mạnh mẽ, là nên tìm một người để chăm sóc rồi, bây giờ anh rể này rất tốt.
Tô Hạo do dự một lát, hỏi: "Chị, có phải chị vừa nhìn thấy hắn thân mật với những nữ nhân khác là đặc biệt tức giận không?"
Tô Ứng Tuyết dường như vẫn đang suy nghĩ gì đó, chưa hoàn hồn, một cách tự nhiên mà đáp: "Đúng vậy."
Tô Hạo tiếp tục hỏi: "Mỗi khi nghĩ đến hắn tằng tịu với những nữ nhân khác, chị liền đặc biệt phiền muộn, đặc biệt muốn tìm người phụ nữ kia ra, tát cho mấy cái bạt tai."
Tô Ứng Tuyết nói: "Đúng vậy."
Tô Hạo "rầm" một tiếng vỗ đùi: "Vậy thì đúng rồi, chị, chị đang ghen."
Cú vỗ này của Tô Hạo làm Tô Ứng Tuyết giật mình, nàng giận trách: "Ngươi làm gì vậy, làm gì mà ầm ĩ lên thế, ghen ư? Ghen ai?"
Tô Hạo nói: "Ghen Lạc đại ca."
Tô Ứng Tuyết cười nhạo một tiếng: "Ngươi không bị sốt chứ, ta ghen hắn ư? Thật là nực cười."
Tô Hạo lời lẽ thấm thía nói: "Chị, chị cũng trưởng thành rồi, nên tìm người kết hôn đi thôi. Chị không thể vì cuộc hôn nhân không hạnh phúc của ba và mẹ mà cả đời không kết hôn chứ?"
Tô Ứng Tuyết cả giận nói: "Ta cả đời không kết hôn thì sao chứ, ngươi đừng đề cập chuyện ba mẹ với ta."
Tô Hạo nói: "Mỗi lần nhắc đến chuyện ba mẹ, chị liền tức giận. Thật ra nhiều năm như vậy rồi chị nên tha thứ cho ba đi, từ khi mẹ đi, ba nhiều năm như vậy vẫn luôn không tìm người phụ nữ nào khác."
Tô Ứng Tuyết nói: "Đừng nhắc đến ba và những nữ nhân khác với ta, chính vì ba vì những nữ nhân khác, mẹ mới bỏ nhà ra đi. Đời này ta không thể nào lại giống mẹ mà tìm một người đàn ông trăng hoa để kết hôn, ngươi đừng nói tốt cho hắn nữa."
Không khí lập tức chìm vào im lặng, hai người đều lẳng lặng không nói lời nào.
Mãi sau, Tô Hạo nói: "Chị, sang năm em sẽ hai mươi rồi, không biết mẹ sẽ gửi quà gì cho em? Gần đây có tra được tin tức hữu dụng nào không?"
Tô Ứng Tuyết lắc đầu, thở dài nói: "Món quà mẹ gửi, từ địa chỉ hoàn toàn không tra được chút tin tức nào. Chị còn tìm cả thám tử tư, cũng không tìm tới nàng ở đâu. Chị nghĩ thông suốt rồi, mẹ nhất định là bây giờ không muốn gặp chúng ta, cho nên dù chúng ta tìm thế nào cũng không tìm tới nàng. Chị tin tưởng nàng vẫn luôn quan tâm chúng ta."
Tô Hạo gật đầu: "Đúng vậy, em rất mong đợi sang năm mẹ sẽ tặng em quà gì đây."
Tô Ứng Tuyết nhìn Tô Hạo một cái, trịnh trọng nói: "Chị lại nhấn mạnh một lần nữa, em đừng đi quá gần với Lạc Tiểu Thiên, cũng đừng nghĩ đến việc nói tốt cho hắn, cứ quản tốt chuyện của mình ngươi là được rồi. Em đi nghỉ sớm đi."
Tô Hạo gật đầu đáp: "Chị, chị yên tâm em nghe lời chị."
Tô Ứng Tuyết lên lầu, vào phòng.
Đẩy cửa sổ ra, nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ với ánh đèn và bóng tối đan xen, nhưng nàng lại không có chút buồn ngủ nào.
Nàng tính khí lạnh nhạt, bình thường xưa nay không bộc lộ tình cảm thật của mình, đem tất cả cảm xúc bao bọc kín mít.
Lời nói của Tô Hạo lại xé toang một đường vết rách trong lòng nàng, khiến nàng không khỏi lặp đi lặp lại suy tư hồi vị.
Chẳng lẽ ta thật sự đang ghen cái tên cặn bã đó?
Khẳng định không phải, ta làm sao có thể ghen hắn chứ?
Tại sao ta lại tức giận?
Chẳng lẽ thật sự là đang ghen.
Không thể nào, ta chỉ là không ưa bộ dạng kia của hắn mà thôi.
Còn Lạc Tiểu Thiên lại ngủ được vô cùng ngon, khi tỉnh dậy thì phát hiện bên khe cửa có nhét một tờ giấy.
Cầm lên xem, bên trên viết: "Anh rể, theo tin tức trinh thám sơ bộ của ta, tỷ của ta có thể đã thích anh rồi, nàng tức giận chỉ là đang ghen anh thôi, tình hình cụ thể cứ để có cơ hội ta sẽ tìm hiểu thêm. Hôm nay ta sẽ đi công trường, viết tờ giấy này là để không làm phiền anh ngủ, số điện thoại của ta anh lưu lại nhé, có tình huống mới nhất ta sẽ báo cáo cho anh ngay lập tức. Sau khi nhận được và đọc xong tờ giấy này xin hãy hủy đi, ngàn vạn lần đừng để tỷ của ta nhìn thấy, ghi nhớ! Ghi nhớ!"
Lạc Tiểu Thiên xem tờ giấy, không khỏi bật cười, cậu em vợ này hiệu suất nhanh thật, lại còn đủ cơ trí, đúng là rất có vài phần tiềm chất làm phản đồ.
Ghi nhớ số điện thoại của Tô Hạo, Lạc Tiểu Thiên tiện tay kẹp tờ giấy vào một cuốn sách, sau đó ra khỏi cửa.
Hắn không lo lắng Tô Ứng Tuyết sẽ phát hiện tờ giấy này, Tô Ứng Tuyết thậm chí còn chưa từng lên lầu hai một lần nào, nói gì đến việc vào phòng mình.
Lúc ăn điểm tâm, Lạc Tiểu Thiên bị quầng thâm mắt của Tô Ứng Tuyết làm cho giật mình.
Xem ra Tô Ứng Tuyết bị mất ngủ nghiêm trọng rồi, chẳng lẽ Tô Hạo nói là thật?
Nàng yêu ta rồi sao?
Nhớ ta đến mức không ngủ được sao?
Nhưng thấy nàng với bộ dạng lạnh như băng, thậm chí còn lạnh hơn trước kia, Lạc Tiểu Thiên liền cảm thấy thông tin của Tô Hạo là sai lầm, cực kỳ không đáng tin cậy.
Lạc Tiểu Thiên ăn điểm tâm xong, vào nhà bếp, một lát sau xách một cái túi đi ra.
Như mọi khi, Lạc Tiểu Thiên ngồi ở ghế phụ.
Khi Tô Ứng Tuyết ngồi vào ghế lái chuẩn bị khởi động xe, Lạc Tiểu Thiên đưa cái túi trong tay cho Tô Ứng Tuyết.
"Làm gì?" Tô Ứng Tuyết không nhận túi.
Lạc Tiểu Thiên nói: "Đây là trà túi lọc ta chuẩn bị cho chị, đến công ty rồi đắp nóng một chút, có tác dụng giúp tiêu trừ quầng thâm mắt."
Tô Ứng Tuyết nói: "Không cần đâu."
Lạc Tiểu Thiên không để ý đến ý kiến của Tô Ứng Tuyết, đặt cái túi bên cạnh chỗ ngồi.
Khi xuống xe, Lạc Tiểu Thiên phát hiện Tô Ứng Tuyết không để lại dấu vết gì mà đã lấy túi trà đi rồi.
Lạc Tiểu Thiên nhìn Tô Ứng Tuyết để lại cho mình một bóng lưng lạnh lùng kiêu ngạo mà xinh đẹp, khóe miệng không khỏi hiện lên một nụ cười.
Đến công ty, Lạc Tiểu Thiên cảm thấy nét mặt của nhân viên khi nhìn mình lại khác so với mọi khi, đó là ai nấy đều vô cùng nhiệt tình, thậm chí trong mắt một số nữ nhân viên còn lấp lánh những ngôi sao nhỏ sùng bái.
Lạc Tiểu Thiên cứ ngỡ là chuyện tối ngày hôm qua đã lan truyền, kết quả đến văn phòng vừa xem tin tức mới biết được nguyên nhân lớn nhất.
Đội thi công siêu cấp đã lên TV, lên báo, lên tin tức rồi.
------oOo------