Nguồn: read.st
Đêm qua, Đài truyền hình Gia Châu đã phát sóng bản tin về việc Thị trưởng Cao Kiện dẫn dắt đoàn khảo sát Nam Vũ Tập Đoàn. Đương nhiên bản tin đã tự động lọc bỏ màn thể hiện vụng về của Hồng Quang Tập Đoàn, trong đợt khảo sát lần này, đội thi công siêu cấp của Nam Vũ Tập Đoàn đã rất nổi bật, yêu cầu nghiêm ngặt về chất lượng càng đi sâu vào lòng dân. Lãnh đạo thành phố rất coi trọng, đua nhau khen ngợi tinh thần sáng tạo và độ chuyên nghiệp cao của Nam Vũ Tập Đoàn, chỉ thị cần phải đại lực tuyên truyền.
Sáng sớm hôm nay, Tổng biên tập Gia Châu Nhật Báo Hách Thụ Minh đã phát biểu bài viết có ký tên «Lao động vĩ đại nhất, khúc ca của sức mạnh và mỹ học», đề thăng đội thi công siêu cấp tới độ cao của phẩm chất vĩ đại và mỹ học của nhân dân lao động. Các cơ quan truyền thông lớn đều tranh nhau đăng lại, một số cảnh quay kinh điển truyền bá khắp nơi. Nam Vũ Tập Đoàn vốn là nhà phát triển bất động sản nổi tiếng Gia Châu, lần này có thể nói là gấm thêm hoa, càng thêm nổi danh, thậm chí đã gây nên sự chú ý của tỉnh.
Không trách những nhân viên này, ánh mắt họ nhìn Lạc Tiểu Thiên nóng bỏng hơn bất cứ lúc nào, Nam Vũ Tập Đoàn nổi danh như vậy, bất luận có cảm giác thuộc về công ty hay không, đều là có lý do để vui mừng. Bởi vì chuyện này liên quan thiết thực đến lợi ích bản thân của họ, danh tiếng của đội thi công siêu cấp đã vang xa, đơn giản là đã trở thành đồng nghĩa với chất lượng, đáng tin cậy. Có thể tưởng tượng, điều này có tác dụng thúc đẩy lớn đến mức nào đối với các dự án đang bán và doanh số bán hàng của các dự án sắp được xây dựng của Nam Vũ Tập Đoàn, phản ánh lên mỗi nhân viên đó chính là tiền lương và phúc lợi thực tế. Quảng cáo này làm quá vang dội, xa hơn hẳn hàng chục, hàng trăm vạn quảng cáo nhà đất trên báo đài, TV, lại do chính quyền thành phố ra mặt, mà còn miễn phí.
Mà đối lập với điều đó là, tin tức Hồng Quang Tập Đoàn xuất hiện vấn đề chất lượng trong khảo sát tuy không xuất hiện trên các phương tiện truyền thông chính thức, nhưng lại với phương thức virus khuếch tán lan truyền từng chút một, chậm rãi ăn mòn tín nhiệm và căn cơ của Hồng Quang Tập Đoàn. Tin tức này đối với nhân viên Nam Vũ Tập Đoàn mà nói, không nghi ngờ gì nữa là một tin tức tốt lành được yêu thích.
Lạc Tiểu Thiên ngân nga tiểu khúc đi trên hành lang, đối diện nhìn thấy Tô Thanh Nguyên không có tinh thần đi tới.
"Chào Đại bá." Lạc Tiểu Thiên thấy bên cạnh không có người khác, phi thường nhiệt tình tiến lên chào một tiếng.
"Chào, chào." Tô Thanh Nguyên mí mắt cuồng loạn, miễn cưỡng chào một tiếng, không kịp chờ đợi xoay người liền đi.
Lạc Tiểu Thiên thấy không xa Phương Hồng Đào vừa lộ ra cái đầu, vừa thấy mình lập tức rụt đầu lại. Lạc Tiểu Thiên lập tức liền hiểu, hai tên này là sợ mình nhắc đến chuyện tiền cược. Lạc Tiểu Thiên trong lòng cười lạnh hai tiếng, tưởng rằng trốn tránh liền phủi sạch được sao, ấu trĩ. Vốn dĩ còn muốn hoãn một đoạn thời gian rồi thu tiền cược, vừa hay thừa thắng xông lên, thu lại đi.
Lạc Tiểu Thiên gõ xuống cửa phòng làm việc của Tô Ứng Tuyết, rồi đi vào. Tô Ứng Tuyết có chút hoảng sợ, đang bề bộn đem túi trà để xuống dưới bàn. Lạc Tiểu Thiên đi đến trước bàn làm việc của nàng ngồi xuống, quan sát nàng một cái, rõ ràng vành mắt đen ở phần mắt của nàng đã giảm bớt một chút. Lạc Tiểu Thiên nói: "Hiệu quả chườm nóng bằng túi trà này tương đối phổ thông, có thời gian ta làm cho ngươi một ít túi thuốc đông y, hiệu quả kia tuyệt đối lập tức thấy ngay. Bất quá tối trọng yếu vẫn là phải điều chỉnh thời gian làm việc và nghỉ ngơi, ít thức đêm. Bản thân cơ năng của người cường kiện, tốt hơn bất kỳ thuốc nào."
Tô Ứng Tuyết cúi đầu xem văn kiện, không nói chuyện.
Lạc Tiểu Thiên tiếp tục nói: "Còn có, người thì nên có thất tình lục dục, phải học cách giải tỏa, ngươi xem chúng ta chính là tuổi thanh xuân tuổi trẻ, thì nên làm chuyện yêu thích, không thể quá áp lực chính mình."
Mặt Tô Ứng Tuyết ửng đỏ một chút đến mức gần như không thể thấy, hỏi: "Ngươi có chuyện khác không, nếu không có thì mời đi ra ngoài."
Lạc Tiểu Thiên nghiêm mặt nói: "Ta muốn thu hồi tiền cược đã thắng, không có vấn đề gì chứ?"
Tô Ứng Tuyết ngẩng đầu liếc Lạc Tiểu Thiên một cái nói: "Ngươi là nghiêm túc sao?"
Lạc Tiểu Thiên nói: "Đương nhiên, vay nợ trả tiền, cam tâm chịu thua, chuyện này là lẽ đương nhiên."
Tô Ứng Tuyết nhíu mày: "Cổ đông đánh cược với ngươi đều là tầng lớp cao của tập đoàn, đã theo công ty nhiều năm, ban đầu ông nội phân chia cổ phần mục đích đúng là vì lưu lại những cổ đông này, ngươi làm như vậy tương đương với biến tướng thu hồi cổ phần của họ, sẽ tạo thành biến động rất lớn đối với tầng lớp quản lý công ty, sau này ai còn yên tâm làm việc cho công ty chứ?"
Lạc Tiểu Thiên nói: "Ngươi nghĩ về lòng người quá tốt, ta không phủ nhận họ từng nỗ lực vì sự phát triển của công ty, nhưng ta cho rằng họ đã mất đi sơ tâm, họ đã không phải là người ban đầu cam tâm cùng công ty tiến lùi nữa rồi, bằng không thì họ sao lại đánh cược với ta? Vì sao có một số cổ đông không tham gia vào. Lần này tiền cược thực ra chính là một sự thăm dò, ta thắng thì biểu thị công ty thắng, ta thua thì công ty thua, nhưng họ vẫn đánh cược với ta, từ khi họ quyết định lựa chọn đánh cược với ta, liền chú định đi đến một con đường đi ngược lại với công ty, đại bộ phận của họ đều là hi vọng công ty xuất hiện vấn đề trong đợt khảo sát lần này, từ đó giành được cổ phần, cái họ muốn chính là lợi ích trước mắt. Nếu như ta thua, ta bảo đảm họ sẽ ngay lập tức yêu cầu ta thực hiện tiền cược, họ đã dám đánh cược với ta, thì phải gánh chịu hậu quả thất bại. Công ty muốn phát triển lâu dài, những người này phải thanh trừ hoặc biên duyên hóa."
Tô Ứng Tuyết muốn phản bác, nhưng lại tìm không thấy lý do phản bác, có vẻ như Lạc Tiểu Thiên nói là sự thật. Những cổ đông này thua rồi, nhưng lại không thể tha thứ, mấy cổ đông không tham gia đánh cược kia, không ai không phải là đã đi theo Tô Chấn Nam nhiều năm, những cổ đông cần cù, nơm nớp. Có một điểm Lạc Tiểu Thiên cũng nói đúng, một số cổ đông dựa vào tư lịch mình đã già, làm việc cố chấp theo khuôn mẫu cũ, thích thoái thác, đùn đẩy trách nhiệm, đối với sự phát triển lâu dài của công ty cũng khá bất lợi.
Tô Ứng Tuyết nói: "Được rồi, chuyện này ta để Thanh Nhã đi an bài. Còn có chuyện khác sao?"
Lạc Tiểu Thiên nói: "Có, ta nguyên bản có 30% cổ phần, tăng thêm cổ phần thắng được từ tiền cược, cổ phần của ta sẽ chiếm được 57% cổ phần của tập đoàn, ta chuẩn bị xuất ra 6% phân phối cho những cổ đông không tham gia đánh cược kia, ngươi cũng có thể từ tầng lớp quản lý công ty đề bạt một số nhân tuyển để tiến hành phân phối, biện pháp cụ thể do ngươi chế định."
Tô Ứng Tuyết có chút kinh ngạc, 6% cổ phần này cũng không ít rồi, tính ra giá trị 3 ức, cứ như vậy đưa đi rồi. Điểm mấu chốt là tên này còn rất tinh ranh, chỉ xuất ra 6%, chính mình cầm cổ 51%, sở hữu đại bộ phận quyền quyết sách. Hắn trước kia đến tột cùng là làm cái gì a, sao những thứ này hắn cũng hiểu?
Lạc Tiểu Thiên cười hì hì một tiếng nói: "Ách, cái này... cái này, ta làm đổng sự trưởng không có vấn đề gì chứ?"
Tô Ứng Tuyết nhàn nhạt nói: "Không có vấn đề gì, dựa vào cổ phần hiện tại ngươi sở hữu không có người ngăn cản được ngươi."
Lạc Tiểu Thiên tiếp tục cười hì hì nói: "Vậy ta làm đổng sự trưởng chức vị cao hơn ngươi, mệnh lệnh của ta ngươi hẳn là sẽ nghe chứ?"
Tô Ứng Tuyết mí mắt đều không nâng lên: "Ta người này công tư phân minh, trong phạm vi công việc nếu hợp lý thì ta sẽ chấp hành, nếu như ngươi cưỡng ép lấy chức vị áp chế ta, ta liền từ chức rời đi."
Lạc Tiểu Thiên bị nghẹn một chút, vốn tưởng rằng làm đổng sự trưởng, liền có thể chỉ trỏ Tô Ứng Tuyết, không ngờ ngược lại bị uy hiếp. Ai, vậy làm đổng sự trưởng này có ý gì, còn phải hao tâm tốn sức. Làm đổng sự trưởng hay không làm đổng sự trưởng, đây là một vấn đề đáng để suy nghĩ.
------oOo------