Nguồn: read.st
Mã Hưu đối mặt với lời khen ngợi của Lạc Tiểu Thiên, không chút không có ý tứ nói: "Cảm ơn đã khen."
Lạc Tiểu Thiên cảm thán, vẫn là người nước ngoài thành thật, đối mặt với lời khen bình thường đều thản nhiên tiếp nhận.
Kỳ thật Lạc Tiểu Thiên nói nhiều lời thừa thãi với Mã Hưu như vậy, là bởi vì trong lòng đã sớm không còn sát niệm với hắn.
Vốn là Lạc Tiểu Thiên định giết chết Mã Hưu ngay, nhưng khi Mã Hưu chuẩn bị nổ súng bắn mình thì bị tiểu nữ hài quấy nhiễu, khiến hành động thất bại mà sau đó hắn lại không giết tiểu nữ hài kia, việc này khiến hắn cảm thấy Mã Hưu vẫn còn chút nhân tính, không phải là một sát thủ chỉ biết chạy theo lợi ích, mất hết lý trí, cuồng bệnh.
Nhưng Mã Hưu đã hướng mình ra tay, thì phải gánh chịu cái giá của thất bại, muốn cứ thế thả hắn đi là không thể nào.
Lạc Tiểu Thiên nhìn Mã Hưu, cười híp mắt nói: "Ngươi muốn sống hay không?"
Mã Hưu vội vàng gật đầu nói: "Muốn, muốn, Phi Ưng các hạ đáng tôn kính, theo lời các ngươi nói thì kiến hôi còn tham sống, huống chi là ta đây."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Ta đây là người am hiểu nhất việc ra đề lựa chọn cho người khác. Ngươi đã ra tay với ta, hơn nữa thất bại, khẳng định phải bỏ ra cái giá. Vốn là ta muốn lấy mạng ngươi để trả, nhưng gần đây ta hơi túng thiếu, cần tiền dùng, cho nên ngươi có thể cân nhắc dùng tiền để mua mạng."
"Ta cho ngươi hai lựa chọn. Lựa chọn thứ nhất là ngươi lấy ra hai trăm triệu đôla để bù đắp tổn thương ngươi gây ra cho ta, đồng thời cần vô điều kiện làm việc cho ta ba năm. Lựa chọn thứ hai là ta chặt đứt hai cánh tay của ngươi, từ nay về sau hai bên chúng ta không thiếu nợ nhau, cũng hoan nghênh ngươi lại đến ám sát ta, đến lúc đó chúng ta sẽ tính sổ mới."
Nói xong, Lạc Tiểu Thiên cũng không thúc giục, lẳng lặng nhìn Mã Hưu chờ đợi lựa chọn của hắn.
Mã Hưu nghĩ nghĩ, hỏi: "Lựa chọn thứ nhất là giúp ngươi làm việc ba năm, ta có thể hỏi là làm việc gì không?"
Lạc Tiểu Thiên nói: "Không phải chuyện thương thiên hại lý gì, cũng không cần ngươi đi giết người."
Mã Hưu nói: "Vậy ta chọn loại thứ nhất."
Mã Hưu bị Phi Ưng bắt lấy, hắn căn bản không hi vọng xa vời có thể sống được.
Lần này có thể giữ được tính mạng, đối với hắn mà nói, đã là kinh hỉ lớn nhất rồi.
Còn như lựa chọn thứ hai mà Lạc Tiểu Thiên nói, hắn căn bản cũng không cần cân nhắc, không có gì quan trọng hơn việc sống sót hoàn chỉnh không thiếu sót.
Còn như hai trăm triệu đôla thì hắn vẫn lấy ra được, mặc dù đoàn lính đánh thuê Độc Nha nhận phần lớn là các đơn hàng một hai chục triệu, nhưng tích lũy nhiều năm qua, vẫn tích góp được không ít thân gia.
Chỉ cần sống sót, không thiếu cánh tay cụt chân, tiền đều có thể kiếm lại được. Hơn nữa, việc Lạc Tiểu Thiên yêu cầu nghe có vẻ không khó làm.
So với đó, Mã Hưu thậm chí còn cảm thấy điều kiện lựa chọn thứ nhất của Lạc Tiểu Thiên quá ưu đãi.
Thấy Mã Hưu trả lời sảng khoái như vậy, Lạc Tiểu Thiên cảm thấy mình đòi tiền quá ít.
Nhưng hai trăm triệu đôla, tính ra đã hơn mười ức Hoa Hạ tệ rồi.
Lạc Tiểu Thiên nói: "Ngươi là tìm tới ta như thế nào đây này?"
Hắn có một loại phỏng đoán, hắn muốn từ trong miệng Mã Hưu xem xem phỏng đoán của mình có phải là chính xác hay không.
Mã Hưu nói: "Riva Na gửi email nói cho ta biết, email này của hắn hẳn là đã chuẩn bị xong mấy ngày trước khi hắn chết, trong email hắn nói đã phát hiện tung tích của ngươi, muốn thừa dịp ngươi không phòng bị giết chết ngươi. Nếu ta nhận được email này, thì chứng minh hành động của hắn đã thất bại. Hắn đã thiết lập gửi email định thời gian, nếu hắn hành động thành công, tự nhiên có thể hủy bỏ."
Mã Hưu ngừng một chút, tiếp tục nói: "Riva Na rất có dã tâm, thế mà hắn lại giấu giếm chân tướng với chúng ta, và một mình nhận tiền thưởng của thế giới ngầm nhắm vào ngươi, có thể tưởng tượng nếu hắn thành công, nhất định sẽ độc chiếm khoản tiền thưởng này. Chỉ là hắn quá nghĩ xa vời rồi, hắn làm sao có thể là đối thủ của ngươi chứ. Đương nhiên hắn còn chưa kịp ra tay với ngươi đã chết bởi ẩu đả lẫn nhau với Phương Bằng Phi, cũng coi là chết có thừa tội."
Lạc Tiểu Thiên cười cười: "Ngươi xác định hắn là bị đánh chết trong lúc ẩu đả với Phương Bằng Phi sao?"
Mã Hưu có chút chột dạ nói: "Đúng vậy, ta xác nhận hắn là bị Phương Bằng Phi đánh chết."
Lạc Tiểu Thiên nói: "Ngươi là người thông minh, cũng giảo hoạt như chúng ta, cho nên ta không dám chắc chắn ngươi đưa ra lựa chọn thứ nhất không có âm mưu gì. Để phòng ngừa những ngoài ý muốn không cần thiết, ta vẫn phải dùng chút thủ đoạn nho nhỏ với ngươi, còn hi vọng Mã Hưu tiên sinh ngươi phối hợp."
Sắc mặt Mã Hưu đại biến, hắn biết Đông phương thần bí có vô số thủ đoạn, có thể gieo cấm chế lên thân người kẻ địch, tình huống đó thường thường sẽ khiến người bị hạ cấm chế sống không bằng chết.
Hắn đã từng tận mắt nhìn thấy một người bị một cổ thuật sư của Xiêm La hạ phệ tâm cổ, trải qua tra tấn phi nhân, cuối cùng kêu rên ba ngày ba đêm ói máu mà chết.
Hắn thật sự sợ Lạc Tiểu Thiên cũng dùng loại thủ đoạn phi nhân này để đối phó hắn, vậy thì hắn còn không bằng chọn lựa thứ hai, bỏ đi hai cánh tay, chí ít vẫn có thể sống.
Lạc Tiểu Thiên nhìn thấy sắc mặt Mã Hưu, không khỏi cười nói: "Mã Hưu tiên sinh thân mến, không cần kinh hoàng như vậy, thủ đoạn nhỏ mà ta thi triển với ngươi có thể nói là vừa an toàn lại không đau đớn, chỉ cần ngươi không cố gắng phản kháng, sẽ không tạo thành ảnh hưởng gì cho ngươi."
Nói xong, tay Lạc Tiểu Thiên như gió lốc, tại vị trí đan điền của Mã Hưu đánh vào một khí đoàn giống hệt khí đoàn của Đỗ Trung lúc trước.
Chỉ là cỗ khí đoàn này thì nhỏ hơn nhiều so với của Đỗ Trung, thực sự là Mã Hưu này ngay cả nội kình cũng chưa đạt tới, trước mắt cũng chỉ là ngoại kình tiểu thành mà thôi.
Mã Hưu ngỡ ngàng, nhưng lại không cảm giác được trong cơ thể có bất kỳ dị thường nào, hắn cũng sẽ không như Đỗ Trung vận chuyển khí để xung kích khí lưu ở đan điền này.
Thấy trong cơ thể không có bất kỳ dị thường nào, hắn đang suy nghĩ Lạc Tiểu Thiên có phải là cố ý trương thanh thế giả, để khủng hách hắn.
Lạc Tiểu Thiên cười tà nói: "Mã Hưu thân mến, ta nghĩ ngươi đại khái đang phỏng đoán ta có phải là đang lừa gạt ngươi hay không, để ngươi tin tưởng lời ta nói, để chúng ta có thể hòa hợp cùng chung sống ba năm thời gian mỹ hảo sắp tới, ta quyết định cho ngươi sớm nếm thử cảm giác mỗi nửa năm sẽ bạo phát một lần sau này."
Sau đó, Lạc Tiểu Thiên vỗ nhẹ đan điền của Mã Hưu.
Lập tức, Mã Hưu cảm giác bụng chướng như quả bóng.
Kỳ thật đây chẳng qua chỉ là ảo giác của hắn, kỳ thật bụng dưới của hắn cũng không có gì dị dạng.
Mã Hưu cảm giác một cỗ đau đớn kịch liệt giống như muốn nổ tung từ bụng dưới nổ tung ra, nhanh chóng khuếch tán đến toàn thân, thân thể nhịn không được mà nhào lộn xuống đất, không ngừng lăn lộn.
Lạc Tiểu Thiên để Mã Hưu lăn vài vòng, mới vỗ một cái vào đan điền của hắn, giải trừ thống khổ cho Mã Hưu.
Mã Hưu nhìn ánh mắt của Lạc Tiểu Thiên đã mang theo sự sợ hãi vô cùng, sợ hãi nói: "Phi Ưng các hạ đáng tôn kính... Ngươi đây là đã hạ một cái vòng kim cô lên trên bụng của ta?"
"Vòng Kim Cô?"
Lạc Tiểu Thiên cười cười, Mã Hưu này thật đúng là người am hiểu Hoa Hạ, thế mà ngay cả Tây Du ký cũng biết, ước chừng một màn kia vừa rồi khiến hắn nhớ tới tình cảnh Đường Tăng niệm chú ngữ cho Tôn Ngộ Không.
Lạc Tiểu Thiên gật đầu nói: "Cũng coi là một cái vòng kim cô đi, đã ngươi biết đây là vòng kim cô, cho nên đừng vọng tưởng người khác có thể giải được. Trên thế giới này chỉ có hai người có thể giải được vòng kim cô của ngươi, một là ta, một là sư phụ của ta. Ngươi bây giờ liền giống với Tôn Ngộ Không, ta liền giống với Đường Tăng, cho nên ngươi không nên chọc ta, sư phụ này của ngươi, không vui, nếu không niệm chú ngữ lên sẽ làm cho ngươi sống không bằng chết."
Mã Hưu vội vàng nói: "Phi Ưng các hạ đáng tôn kính, không, Sư tôn ở trên, xin nhận đồ nhi một xá."
Lạc Tiểu Thiên cười ha ha: "Đồ nhi ngoan, mau theo vi sư đến mau cứu Hồng Hài Nhi này."
------oOo------