Nguồn: read.st
Cô bé bị Mã Hưu đánh ngất dưới sự xoa bóp của Lạc Tiểu Thiên thì tỉnh lại.
Ký ức của nàng vẫn còn dừng lại ở một màn Mã Hưu cầm súng, dùng tay sờ lên đầu nàng. Trong ấn tượng, người nước ngoài mắt xanh mũi to như Mã Hưu chưa từng đánh nàng.
Lạc Tiểu Thiên hỏi vài câu thì biết rõ tình hình, cô bé này chính là cư dân của tòa nhà thương mại kiêm nhà ở này, hơn nữa liền ở tại tầng hai mươi hai.
Có khi sẽ lên sân thượng chơi, hôm nay thế mà lại nhìn thấy một lão ngoại cầm súng đang ngắm bắn, nàng liền bắt chuyện với lão ngoại này.
Hơn nữa nàng dùng tiếng Anh là “hello”.
Vì đã biết rõ tình hình của tiểu nữ hài, Lạc Tiểu Thiên cũng không có gì đáng lo lắng nữa.
Khi Lạc Tiểu Thiên và Mã Hưu chuẩn bị rời đi, thì xảy ra một chuyện ngoài ý muốn nhỏ.
Cô bé kia nhất quyết muốn Lạc Tiểu Thiên ở lại chơi với nàng một lát.
Lạc Tiểu Thiên liếc nhìn Mã Hưu một cái, nói: "Đồ nhi, đây là phiền phức ngươi đã gây ra, ngươi liền ủy khuất một chút đi. Biến thành Bạch Long Mã cho nàng cưỡi mấy vòng."
Mã Hưu không dám phản kháng, hơn nữa hắn vừa đánh ngất tiểu nữ hài cũng coi như là một loại bồi thường đi.
Mã Hưu cõng tiểu nữ hài nằm sấp trên mặt đất đi mấy vòng, thật vất vả mới dỗ cho tiểu nữ hài vui vẻ, hai người mới có thể thoát thân.
Sau đó, Mã Hưu liền bị Lạc Tiểu Thiên đưa đến công trường, giao cho Bao Tứ Hữu xong thì không quan tâm hắn nữa.
Sự xuất hiện của Mã Hưu, đối với Tinh Hà Thành mà nói không nghi ngờ gì là một tin tức lớn.
Khi công nhân của siêu đội thi công nghe Bao Tứ Hữu nói sau này Mã Hưu chính là một thành viên của bọn họ, lập tức xôn xao.
Mã Hưu gây ra sự vây xem của các công nhân, bọn họ từ trước tới nay chưa từng thấy lão ngoại làm việc cùng với bọn họ.
"Mũi cao mắt xanh, quả nhiên là người nước ngoài thuần chủng."
"Nghe nói đồ chơi kia của bọn họ dài hai mươi centimet, không biết có phải là thật hay không?"
"Buổi tối hắn ngủ, chúng ta lén đi xem một chút."
Khi rời khỏi Tinh Hà Thành, Lạc Tiểu Thiên đã nói tài khoản ngân hàng cho Mã Hưu. Hai trăm triệu đô la kia hắn nhưng là ghi nhớ ở trong lòng.
Kỳ thật hiện tại hắn thân là Đổng sự trưởng và đại cổ đông của Nam Vũ Tập đoàn, tạm ứng từ công ty vài triệu đến mấy chục triệu đều không thành vấn đề, nhưng đáy lòng của hắn thật sự không muốn sử dụng số tiền mà Tô lão gia tử đã chuyển cho mình.
Cho nên gần đây hắn quả thật nghèo, trong tay không có bao nhiêu tiền mặt, canh dược thiện đã hứa với Tần Tiếu Tiếu vẫn còn chưa mua dược liệu.
Hắn đang chuẩn bị bán mấy món đồ cổ trông có vẻ giá trị ở biệt thự đi, không ngờ Tống Tài Đồng Tử lại nhanh chóng tự động đưa đến tận cửa.
Từ chỗ Mã Hưu lấy được hai trăm triệu đô la, Lạc Tiểu Thiên không có chút gánh nặng tâm lý nào.
Chuyện như thế này trước kia hắn cũng từng làm qua, không có tiền thì liền đi một vòng đến những nơi đông người, những sát thủ có ý đồ với hắn thì vẫn còn rất nhiều.
Hắn trực tiếp giết chết những kẻ cực kỳ hung ác, còn những kẻ có ý hối cải và tham sống sợ chết thì hắn trực tiếp thu lấy tiền chuộc, ít thì vài chục triệu, nhiều thì lên đến hàng trăm triệu, cho nên hắn vẫn luôn không thiếu tiền tiêu.
Một khi đã muốn giết người, thì phải có giác ngộ bị giết.
Một khi đã không thể giết được người, thì phải có giác ngộ dùng tiền chuộc mạng.
Đây là tín điều của Lạc Tiểu Thiên.
Đúng buổi trưa, Lạc Tiểu Thiên đã nhận được hai trăm triệu đô la Mã Hưu chuyển khoản đến, quy đổi thành Nhân dân tệ gần 1,4 tỷ đồng.
Vì cảnh báo của Tô Hưu đã được giải trừ, Lạc Tiểu Thiên cũng không về công ty, mà là đi chợ dược liệu.
Món nợ với Tần Tiếu Tiếu nên trả rồi, bằng không thì ngày ngày lấy một con cá nhỏ lừa gạt người ta, Lạc Tiểu Thiên chính mình cũng cảm thấy đỏ mặt.
Lạc Tiểu Thiên bắt một chiếc xe rồi đi về phía chợ bán buôn thuốc Đông y lớn nhất Gia Châu Thành là Khang Long Y Dược Thành. Hắn không lái chiếc Hummer ở biệt thự của mình, trong dự tính của hắn thì nấu một nồi canh cá không cần bao nhiêu dược liệu.
Gia Châu từ thời Minh, Thanh đã là một trong Tứ Đại Dược Đô của Hoa Hạ, trong vùng thương nhân buôn dược liệu tụ tập đông đúc, quy mô dược thành vô cùng rộng lớn.
Khang Long Y Dược Thành là căn cứ giao dịch trung thảo dược Gia Châu do chính phủ chủ đạo xây dựng, nơi đó chủng loại dược liệu đầy đủ, hơn nữa nếu vận khí tốt, không chừng sẽ gặp được dược liệu hoang dại trên năm tuổi, đây là thứ Lạc Tiểu Thiên hiện tại cần gấp nhất.
Lạc Tiểu Thiên trực tiếp đi dạo một chút ở một số quầy hàng bên ngoài Khang Long Y Dược Thành, đáng tiếc cũng không phát hiện ra dược liệu có niên đại nào.
Lạc Tiểu Thiên đến một con đường phố phồn hoa, đây là một con phố thương mại được xây dựng một cách hùng vĩ.
Đường phố rộng khoảng bảy tám mét, hai bên là những kiến trúc giả cổ thuần một sắc, mái hiên cong đấu củng, tường vàng rực rỡ, những tấm biển lớn của từng nhà thuốc hiện lên kim quang chói mắt.
Khách thương đi lại như mây, trên đường phố tràn ngập một luồng mùi thuốc Đông y lúc nồng lúc nhạt.
Lạc Tiểu Thiên bước vào một tiệm dược liệu tên là Đức Sinh Đường. Tiệm dược liệu này tổng cộng có bốn tầng, tầng một khá lớn, bên trong chủng loại dược liệu phong phú, nhưng Lạc Tiểu Thiên đi một vòng, cũng không phát hiện ra dược liệu có niên đại nào.
Lạc Tiểu Thiên hỏi một cô tiểu thư bán hàng: "Chỗ các cô có dược liệu năm mươi năm tuổi trở lên hay không?"
Cô tiểu thư bán hàng kia vừa định trả lời, đúng lúc một lão giả khoảng sáu mươi tuổi đi tới nghe thấy câu hỏi của Lạc Tiểu Thiên, không khỏi lắc đầu nói: "Tiểu hỏa tử, mấy ngày nay ta không dưới mười lần nghe người ta hỏi có dược liệu năm mươi năm trở lên hay không rồi. Hiện tại tiệm của chúng ta đừng nói là trên năm mươi năm, ngay cả dược liệu trên ba mươi năm tuổi cũng không có rồi, ngươi có thể đi những nơi khác xem xem, nhưng ta đoán cũng không hi vọng nhiều đâu."
Lạc Tiểu Thiên cảm thấy ngoài ý muốn, "Đây là tình huống gì?"
"Chẳng lẽ hiện tại dược liệu có niên đại đã trở nên hiếm lạ như vậy sao?"
Trước kia dược liệu Lạc Tiểu Thiên sử dụng đều là do Diệp Thừa Phong cung cấp, căn bản không đến phiên hắn phải nhọc lòng, cho nên hắn cũng không biết tình hình thị trường dược liệu bên ngoài ra sao.
Trong lòng của hắn vẫn cảm thấy vô cùng chấn kinh, dược liệu năm mươi năm tuổi bên ngoài đều khan hiếm như vậy, có thể tưởng tượng được khi đó những dược liệu hàng trăm hàng ngàn năm mà Diệp Thừa Phong đã hao phí là quý giá đến mức nào.
Lạc Tiểu Thiên không khỏi hỏi: "Lão nhân gia, chẳng lẽ những dược liệu này vẫn luôn khan hiếm như vậy sao?"
Lão giả vuốt vuốt bộ râu nói: "Dược liệu có niên đại vẫn luôn khan hiếm, nhưng trước kia dược liệu ba mươi đến năm mươi năm tuổi vẫn có thể mua được, không giống như gần đây căng thẳng như vậy, bây giờ ngay cả dược liệu có chút niên đại cũng không mua được rồi. Hơn nữa cho dù là trên buổi đấu giá cũng rất khó nhìn thấy có người lấy ra dược liệu có niên đại để đấu giá."
Lạc Tiểu Thiên hiếu kỳ hỏi: "Lão nhân gia, vậy ngươi biết đây là nguyên nhân gì hay không?"
Lão giả lắc đầu, rồi lại gật đầu, dường như đang hồi ức điều gì đó, hồi lâu nói: "Nhà ta ba đời đều bán dược liệu, ta ngược lại là nghe ông nội ta nói qua, vào năm ông ấy làm tiểu nhị đã từng xảy ra tình huống dược liệu có chút niên đại đều cực kỳ khan hiếm như vậy, tình huống này xảy ra không đến ba năm, liền phát sinh những biến hóa mà mọi người đều biết. Một người bạn của ông nội ta được cho là võ nhân, hắn nói mấy năm đó một số đại thế gia siêu cấp của Hoa Hạ đã trải qua những thay đổi nghiêng trời lệch đất, cụ thể ta liền không được biết."
Lạc Tiểu Thiên trầm ngâm không nói, lão giả này tuổi tác khoảng sáu mươi, tính từ khi ông nội hắn làm tiểu nhị, nên đã gần trăm năm rồi.
Suy tính ra, nên đúng lúc là thời gian vương triều phong kiến kéo dài mấy ngàn năm của Hoa Hạ bị tiêu diệt, Hoa Hạ từ đó mở ra một chặng đường mới.
Vậy thì tình huống hiện tại này lại đang dự báo điều gì? Lại sẽ xảy ra chuyện gì đây?
Lạc Tiểu Thiên nghĩ mãi mà không rõ, Sư phụ Diệp Thừa Phong cũng không có nhắc nhở.
Có lẽ lần này sư phụ biến mất, cũng không phải là một sự trùng hợp.
Lạc Tiểu Thiên nghe lão giả nói nhà mình ba đời đều bán dược liệu, liền nảy sinh ý kết giao.
Bất kể là việc xây dựng siêu đội thi công, hay là mở thẩm mỹ viện, đều cần một số dược liệu có niên đại.
Lạc Tiểu Thiên để lại số điện thoại cho lão giả, nói nếu sau này gặp được dược liệu tốt có thể cân nhắc bán cho hắn, sẽ thu mua với giá cao hơn giá thị trường.
Vừa ra khỏi cửa Đức Sinh Đường, Lạc Tiểu Thiên liền nhìn thấy một lão nhân tóc hoa râm trong tay cầm một hộp gỗ đi về phía tiệm dược liệu đối diện.
Trong lòng Lạc Tiểu Thiên khẽ động, liền đi theo.
------oOo------