Nguồn: read.st
Mấy đồng bạn trên du thuyền ngốc như gà gỗ, cho đến khi thanh niên vừa rớt xuống nước kia vùng vẫy bơi tới bên du thuyền mới sực tỉnh, vội vàng cuống quýt kéo hắn lên.
Sau đó, người trên thuyền nhìn Lạc Tiểu Thiên, tiếp tục ngẩn người.
Không chỉ là bọn họ, ngay cả lão nhân ném đá dưới bóng cây lúc nãy cũng kinh ngạc đến nỗi nửa ngày không khép miệng lại được.
Như vậy cũng được sao?
Ông ấy nào có ý định đập trúng bất luận kẻ nào, thậm chí còn không nghĩ tới sẽ ném được tới trên du thuyền.
Kết quả ngược lại tốt, cục đá mà ông ném ra thế mà lại đánh cho một thanh niên thành chó rơi xuống nước.
Cái này quá tà môn rồi!
Trên du thuyền, một thanh niên đột nhiên vỗ một cái vào bắp đùi, kêu lên: "Trùng hợp, nhất định là trùng hợp, tôi không tin vào điều quỷ dị này!"
"Đúng, tôi thấy cũng là trùng hợp." Đồng bạn phụ họa nói.
Thanh niên cầm một lon bia từ trong két bên cạnh lên, ném về phía Lạc Tiểu Thiên.
Lon bia vạch qua một đường vòng cung trên không trung, càng lúc càng gần Lạc Tiểu Thiên, theo quỹ đạo hiện tại mà xem, hẳn là có thể đập trúng Lạc Tiểu Thiên.
Thế nhưng Lạc Tiểu Thiên ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên một chút nào, thân thể càng không hề nhúc nhích, phảng phất như lão tăng nhập định, mặc cho lon bia đập tới mình.
Lão nhân kia lo lắng nói: "Thanh niên nhân, mau tránh..."
Lời ông chưa nói xong thì dừng lại, bởi vì lon bia kia bay qua cách đầu Lạc Tiểu Thiên mười centimet, nện ở trên đồng cỏ phía sau.
"Mả mẹ nó!"
"Tà môn rồi!"
Mấy thanh niên trên du thuyền bắt đầu mắng chửi.
Trong đó một thanh niên nói: "Cường ca, anh lên đi, anh không phải lúc trước là thành viên đội bóng ném của trường sao? Hẳn là có thể ném trúng."
"Được, để tôi." Một thanh niên có thân hình khôi ngô, cơ bắp phát triển đi tới, lấy ra một lon bia từ trong két bia.
Lúc này Lạc Tiểu Thiên nói với lão nhân đang đi tới kia: "Lão nhân gia, vừa rồi ông ném không phải khá chuẩn sao, lát nữa lúc bọn họ ném ông tiếp tục ném đá, tôi đảm bảo có thể ném trúng."
Lão nhân cười hắc hắc nói: "Thanh niên nhân, tôi đã nhìn ra rồi, cậu là chân nhân bất lộ tướng, lát nữa tôi đảm bảo phối hợp tốt."
Lão nhân trong tay cầm đá, thấy thanh niên kia trên du thuyền ném đá tới, ông cũng ném đá trong tay ra ngoài.
Vẫn là phối phương cũ, vẫn là mùi vị quen thuộc.
Cần câu của Lạc Tiểu Thiên bật ngược lại lon bia, lon bia đập trúng cục đá lão nhân ném, cục đá lại đập trúng thanh niên ném lon bia trên du thuyền.
Thanh niên kia tự phụ là thành viên đội bóng ném, thân thể cường tráng mà nhanh nhẹn, tưởng rằng có thể tránh thoát, kết quả cục đá đập tới vừa vặn phong bế phương vị hắn tránh, sau đó hắn chỉ có thể ngoan ngoãn biến thành một con gà ướt như chuột lột.
Rào rào!
Phía sau Lạc Tiểu Thiên vang lên một tràng vỗ tay và tiếng khen hay, thì ra những lão nhân câu cá kia nhìn thấy một màn bên này, liền lũ lượt đi tới.
Bọn họ cũng đã nhìn ra, cục đá trong tay lão nhân vừa rồi có thể đập trúng thanh niên trên du thuyền, tất cả đều là do hai cần câu này của Lạc Tiểu Thiên vung lên thật đẹp mắt.
Có những lão nhân trong tay đã nhặt đá rồi, chuẩn bị lát nữa cũng trải nghiệm một lần. Cũng để mình sinh thời phá kỷ lục một chút.
Nghe thấy một tràng tiếng khen hay bên này, mấy thanh niên trên du thuyền liền càng thêm tức đến xanh mặt.
Nếu lý tính một chút, bọn họ hẳn là đã nhìn ra điều không ổn rồi, sau đó khởi động du thuyền rời đi.
Nhưng liên tiếp chịu thiệt hai lần, lửa giận của bọn họ đã không cách nào bình tức được nữa.
Mấy tên này đều là những kẻ bình thường trong xã hội ngông cuồng hống hách, làm gì từng chịu qua thiệt thòi như vậy.
"Không được, không thể nhịn!"
"Dù cho đập cho đầu rơi máu chảy cũng phải đòi lại!"
Thế là, trừ mấy nữ lang kia ra, bốn thanh niên tất cả đều cầm lon bia lên, lũ lượt ném về phía Lạc Tiểu Thiên bên này.
Lạc Tiểu Thiên còn chưa nói, những lão nhân bên bờ này đã ném ra những cục đá trong tay.
Lần này Lạc Tiểu Thiên rõ ràng, nhanh nhẹn, liên tiếp vung bốn lần cần câu, đánh trúng bốn cục đá, bốn cục đá này từ trong vô số đá hú hét mà bay ra, lần lượt đón lấy bốn lon bia đập tới.
Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!
Bốn lon bia kia vừa bay rời du thuyền không xa, liền bị bốn cục đá bay nhanh tới đối mặt va chạm, bay theo đường cũ hướng bốn thanh niên, đánh rơi ba thanh niên trong đó xuống du thuyền.
Kẻ ban đầu rơi xuống nước kia đã học khôn ra rồi, giữ chặt lấy lan can mới may mắn thoát nạn.
May mà, mấy tên này đều biết bơi lội, mà Lạc Tiểu Thiên cũng khống chế tốt lực đạo, sẽ không đánh bọn họ thành trọng thương, nhưng chỗ bị đánh trúng đỏ sưng vài ngày là khó tránh khỏi.
Mà những cục đá những lão nhân khác ném ra cũng được Lạc Tiểu Thiên lợi dụng triệt để, lợi dụng phương thức va chạm liên hoàn, không lọt một cái nào đập rơi xuống du thuyền, một lần khoa trương nhất va chạm liên hoàn năm sáu lần.
Trong đó Lạc Tiểu Thiên đã dùng đến tính toán tinh vi, sắp xếp tối ưu hóa, kỹ pháp ám khí liên hoàn, mới không để một cục đá nào rơi vào trong nước.
Ba nữ lang tuổi trẻ trên du thuyền sớm đã bị một màn trước mắt dọa ngốc rồi, lũ lượt trốn ở phần đuôi du thuyền.
Ngay cả như vậy, các nàng vẫn gặp phải vạ lây.
Mấy cục đá trên không bị va chạm, sau đó nổ tung, mấy hòn đá nhỏ bay đến trên người các nàng.
Không khéo lại nện ở chỗ sưng nhất trước ngực các nàng, khiến chỗ kia trở nên sưng hơn một chút.
Một màn quỷ dị như vậy, khiến các nàng thậm chí còn cảm thấy người trung niên đang vung cần câu trên bờ là cố ý.
Lúc này ba thanh niên bị đánh rơi xuống nước kia trèo lên, liếc mắt một cái lẫn nhau, đều nhìn thấy sự sợ hãi từ trong mắt đối phương, nhưng càng nhiều hơn vẫn là không cam lòng và phẫn nộ.
Thế là hai bên từ trong ánh mắt đối phương phảng phất như nhận được sự kích lệ, ý chí chiến đấu lại quay trở lại trên người, đứng lên lần nữa, cầm lon bia lên lại ném về phía Lạc Tiểu Thiên.
Nhưng lần này bọn họ đều đã học khôn ra rồi, tất cả đều ném lon bia xong thì liền giữ chặt lấy lan can du thuyền, cho dù đập trúng cũng không đến nỗi bị đánh tới trong nước.
Những lão nhân bên bờ cũng là hứng thú chơi đùa nổi lên, cảnh tượng kích thích như vậy trong cuộc đời bọn họ thế nhưng chưa từng thấy qua.
Vào tuổi già có thể may mắn mắt thấy và tham dự một màn kích thích như vậy, thật sự là hả lòng hả dạ.
Cảnh tượng như vậy, tôi có thể khoe khoang mười năm.
Đương nhiên có những người không nhất định có thể sống đến mười năm, đến Địa Phủ khoe khoang thêm vài năm cũng là có thể.
"Cái gì?"
"Muốn uống Mạnh bà thang?"
"Vậy thì khoe khoang một chút với Mạnh bà cũng là có thể."
Lạc Tiểu Thiên cũng cảm thấy cạn lời, thật là một đám lão ngoan đồng, cỗ khí điên cuồng khi ném đá này thật khiến người ta cảm thấy bọn họ trẻ lại mấy chục tuổi.
Lạc Tiểu Thiên cũng không đành lòng làm mất hứng của bọn họ, một cây cần câu múa đến hô hô vang lên.
Trong không khí truyền đến từng trận tiếng va chạm lốp bốp, giống như tiếng pháo dày đặc vậy, từng cục đá một trên không trung xoay tròn, nhảy vọt, một chút không ngừng nghỉ.
Lạc Tiểu Thiên lúc này có thể nói là một cần câu trong tay, thiên hạ ta có!
Chân chính có một loại khí khái một cần câu đánh thiên hạ.
Cảnh tượng từng một trận chưa từng có kịch liệt, khi mấy thanh niên trên du thuyền ném xong một két lon bia, phát hiện trên du thuyền đã chất đầy vô số hòn đá nhỏ.
"CBN, tôi liền không tin nữa, lại đi lấy thêm mấy két nữa."
Một trong số thanh niên kia có chút hoảng sợ nói: "Không ổn, tôi cảm thấy du thuyền chìm xuống một chút rồi."
Mấy người cuống quít chạy đến bên du thuyền nhìn một cái, quả nhiên nước hồ đã ngập quá vạch nước an toàn rồi.
Nhìn một du thuyền đầy đá này, nếu cứ tiếp tục như vậy, phỏng chừng chiếc du thuyền này sắp chìm xuống hồ cho cá ăn rồi.
"Không được, thuyền sắp chìm rồi!"
"Cường ca, nhất định phải đi rồi, bằng không thì một lát nữa đá sẽ chất đầy khoang thuyền!"
------oOo------