Những lão nhân trông như tiêm máu gà, vừa gào gào ném đá, vừa không ngừng chửi bới.
Còn có trung niên nhân râu quai nón kia, một cây cần câu cá vung đến xuất thần nhập hóa, quả thực không phải người.
Thế là mấy thanh niên khởi động du thuyền, vội vàng tháo chạy giữa cơn mưa đá đầy trời.
Các lão nhân cười ha ha. Một ít lão nhân còn chưa hết hứng, đuổi theo hướng du thuyền ném đá, đuổi thật xa một đoạn đường.
Khi sự việc lắng xuống, Lạc Tiểu Thiên trở thành tiêu điểm của các lão nhân, tiếng vỗ tay, tiếng tán thưởng không ngớt bên tai.
Lạc Tiểu Thiên không thể không bội phục tầm nhìn xa của chính mình, hóa trang thành một đại thúc trung niên, rốt cuộc không còn lão nhân nào muốn đem cháu gái nhà mình giới thiệu cho hắn nữa.
Các lão nhân nói cười một lúc, rồi riêng phần mình tản đi.
Chuyện hôm nay khiến bọn họ nội tâm được đến sự thỏa mãn cực lớn, tối về có thể khoe khoang một phen rồi.
Các lão nhân tản đi, sau đó chính là đợt người thứ hai. Những người này đều là những người rảnh rỗi tập thể dục tản bộ ở bên hồ, phần lớn là những người ở cấp bậc nãi nãi và thím chiếm đa số.
Hóa trang hiện tại của Lạc Tiểu Thiên, trong mắt một số tiểu cô nương, trực tiếp quy về loại hình đại thúc trung niên lôi thôi, nhưng trong mắt một số bà nội và thím đã lớn tuổi lại vẫn còn đang ở độ tuổi tráng niên.
Lại thêm một màn kia các nàng đã nhìn thấy, coi như không nhìn thấy cũng đã nghe nói qua rồi, cho nên các nàng đối với Lạc Tiểu Thiên có hảo cảm đáng kể.
Chưa nói đến, thật sự có một số người nói bóng gió hoặc trực tiếp hỏi tình hình cá nhân của Lạc Tiểu Thiên.
Mặc dù người độc thân phần lớn là người trẻ tuổi chiếm đa số, nhưng người già trung niên độc thân cũng có.
Lạc Tiểu Thiên không thể không từng cái một trả lời những nãi nãi và đại thẩm này các loại vấn đề truy vấn đến cùng.
Tỉ như đã kết hôn chưa? Kết hôn rồi thì tình cảm thế nào? Có con chưa? Có muốn ly hôn rồi lại tìm người khác không?
Vốn dĩ Lạc Tiểu Thiên coi như phơi nắng dưới mặt trời đều sẽ không xuất mồ hôi, nhưng bị những vấn đề tạp nham này vừa hỏi, trên trán đã bắt đầu bốc lên những giọt mồ hôi li ti.
Thật vất vả đám nãi nãi đại thẩm này mới đi khỏi, lại đi tới một đại thẩm tầm cỡ.
Lạc Tiểu Thiên vừa nhìn, đại thẩm này cư nhiên lại còn là người quen, chính là đại thẩm mà khi đó hắn cứu cháu gái của Hồ Nham Thạch rồi gặp, người muốn giới thiệu con gái của bà ta cho hắn. Vị đại thẩm này có một cái mũi to, mặt bánh tròn, đội hai vật to lớn đồ sộ, đặc trưng phi thường rõ ràng, cho nên nàng vừa đến Lạc Tiểu Thiên đã nhận ra.
Đại thẩm này khi đó còn không ngừng khen con gái nàng lớn lên xinh đẹp, còn cho Lạc Tiểu Thiên xem qua ảnh chụp con gái nàng, khi đó Lạc Tiểu Thiên suýt thổ huyết.
Nhìn thấy vị đại thẩm này đi tới, mí mắt Lạc Tiểu Thiên run run không để lại dấu vết hai cái.
Không lẽ nàng ta lại đến quảng bá con gái của nàng ta cho mình sao? Nàng ta cũng quá cố chấp rồi chứ.
Đại thẩm tươi cười đến gần, giọng điệu ôn nhu nói: "Đại ca ta thấy ngươi không phải người bản địa đúng không, trước kia sao chưa từng gặp ngươi nhỉ?"
Lạc Tiểu Thiên nói: "Đúng vậy, ta đến thăm người thân, rảnh rỗi vô vị nên câu cá."
Đại thẩm lại gần thêm chút nữa, sắp chạm vào Lạc Tiểu Thiên rồi, trắng loá đến mức làm mắt Lạc Tiểu Thiên đều hoa lên.
Dựa vào thể trạng của nàng ta, nếu như Lạc Tiểu Thiên không dùng võ, tuyệt đối có thể húc ngã Lạc Tiểu Thiên.
Đại thẩm hỏi: "Đại ca ngươi kết hôn chưa?"
Lạc Tiểu Thiên nói: "Ta kết hôn rồi, hai vợ chồng rất ân ái, có một trai một gái, hiện nay không có ý định ly hôn."
Nghĩ nghĩ Lạc Tiểu Thiên bổ sung nói: "Thân thể ta khỏe mạnh, cuộc sống vợ chồng rất hài hòa."
Đại thẩm cười ha ha một tiếng: "Đại ca ngươi thật hài hước, người ta nói tương phùng chính là duyên phận, ngươi xem ngươi ngày đầu tiên đến đây câu cá đã quen biết ta, thật có duyên biết bao."
Lạc Tiểu Thiên gật đầu nói: "Đúng vậy, có duyên."
Đại thẩm nói: "Đại ca, ngươi xem vừa rồi ngươi nói hiện nay ngươi không có ý định ly hôn, ý kia chính là nói sau này có khả năng sẽ ly hôn đúng không, đương nhiên ta không có ý tứ nguyền rủa ngươi đâu nhé, bất quá chuyện tương lai ai mà nói rõ được chứ, đúng không. Nếu như, ta là nói nếu như sau này ngươi ly hôn rồi, ta có thể giới thiệu cho ngươi một đối tượng."
Lạc Tiểu Thiên không đáp lời, nghĩ thầm ngươi chẳng phải là muốn quảng bá con gái mặt bánh tròn của ngươi thôi sao, bất quá cũng không cần thiết khiến người ta cưỡng ép ly hôn chứ.
Quả nhiên, đại thẩm đột nhiên có chút xấu hổ, nhăn nhó nói: "Đại ca, ngươi cảm thấy ta lớn lên xinh đẹp không?"
Lạc Tiểu Thiên nhìn cũng không nhìn nàng ta, đáp: "Xinh đẹp."
Đại thẩm tươi cười rạng rỡ nói: "Ta đã nói mà, đại ca ngươi ánh mắt sẽ không kém đâu. Nếu không phải tuổi ngươi lớn hơn chút, ta thật sự muốn đem con gái xinh đẹp hơn ta của ta giới thiệu cho ngươi. Bất quá, con gái ta đã có đối tượng rồi, đó là một tiểu hỏa tử lớn lên anh tuấn đẹp trai, lại có chính nghĩa cảm, lần trước còn cứu cháu gái nhỏ của lão Thạch đó."
Lạc Tiểu Thiên ho khan một tiếng, đại thẩm này thật đúng là cố chấp, một mực vì đại sự cả đời của con gái nàng ta mà nhớ mãi không quên, giống như chính mình đã là con rể do nàng ta ngầm định vậy.
Đại thẩm nhìn xuống biểu tình khó chịu trên mặt Lạc Tiểu Thiên, an ủi nói: "Ngươi cũng không kém, ngươi yên tâm nếu như ngươi ly hôn, ta sẽ là người đầu tiên gả cho ngươi. Người ta hiện tại vẫn còn độc thân đó." Nói xong đại thẩm ngượng ngùng vặn eo một cái.
Những giọt mồ hôi trên trán Lạc Tiểu Thiên bắt đầu nhỏ xuống, hóa ra quảng bá cả buổi trời, vị đại thẩm này là đang quảng bá chính nàng ta.
Nhìn xuống trọng lượng có thể đè chết người của nàng ta, sơn phong có thể kẹp chết người, Lạc Tiểu Thiên không chịu được đánh một cái rùng mình.
"Đại mụ, ồ, Đại muội tử, ta nhớ ra còn có việc gấp, ta đi trước đây."
Từ đằng xa tiếng của đại thẩm truyền đến: "Đại ca, nhớ kỹ lời ta nói với ngươi, nếu quả thật có ngày đó ta ở đây chờ ngươi nha!"
Dưới chân Lạc Tiểu Thiên đột nhiên tăng thêm tốc độ, chạy về phía khu biệt thự.
Bảo an ở cửa cảnh giác đánh giá Lạc Tiểu Thiên, một mặt nghi hoặc, người này chính mình sao từ trước đến nay chưa từng gặp, nhưng hắn lại có thẻ ra vào.
"Tiên sinh, xin chào, xin hỏi ngài đến đâu?" Bảo an đi lên trước hỏi.
Lạc Tiểu Thiên nói: "Ta là biểu ca của chủ nhân tòa nhà đó, hôm qua mới đến."
Bảo an lại hỏi một chút tên và điện thoại của chủ nhân tòa nhà số 8 khu C, mới đem Lạc Tiểu Thiên cho vào.
Lạc Tiểu Thiên không khỏi cảm thán, người ta không thể quá ưu tú, nếu không ngươi có ngụy trang thế nào thì vẫn sẽ kim quang lấp lánh, làm người khác chú ý.
Còn có thân phận này lần sau không thể dùng được nữa, sau này đoán chừng phải hóa trang thành một lão nhân mới được.
Đến lúc đó vào cửa khó tránh khỏi còn phải tiếp nhận một phen hỏi han, đến lúc đó thì nói là cữu lão gia của chính mình thì được rồi.
Lạc Tiểu Thiên về trước biệt thự của chính mình, tẩy trang, sau đó đem cá chia ra một nửa.
Lạc Tiểu Thiên chào hỏi Giang Bình Hải và Phong Hữu Điền một tiếng, liền xách theo số cá đã chia đi về phía biệt thự của Tô Ứng Tuyết.
Chỉ cần Lạc Tiểu Thiên bình thường ở nhà, hắn ăn cơm đều là ở bên chỗ mẹ Ngô ăn, tay nghề nấu ăn của Giang Bình Hải hắn đã ăn qua một lần, thật sự không ra gì. Mặc dù tay nghề nấu ăn của chính Lạc Tiểu Thiên rất không tệ, nhưng ở phương diện này hắn thật sự không muốn động thủ.
Tần Tiếu Tiếu đã nghỉ rồi, hôm nay vừa khéo ở nhà bận rộn sự nghiệp phát sóng trực tiếp của nàng.
Buổi trưa Lạc Tiểu Thiên tự mình hầm một nồi canh cá cho Tần Tiếu Tiếu, sau đó thêm một ít dược liệu. Xem như là đã bù đắp món canh cá diêu hồng thuốc bổ nợ Tần Tiếu Tiếu rồi.
Lạc Tiểu Thiên cảm thấy chính mình buổi sáng biểu hiện quá làm người khác chú ý, không cam tâm, quyết định buổi chiều lại đi Liên Hoa Hồ.
------oOo------