Nguồn: read.st
Theo số người đến càng lúc càng nhiều, tràng diện cũng càng thêm náo nhiệt. Chưa kịp bắt đầu dùng bữa, trến yến tiệc đã bắt đầu một màn ca vũ biểu diễn. Đây là một loại vũ đạo truyền thống của trại tử, thông thường mà nói, cũng chỉ có ở những dịp tiết trọng đại mới được biểu diễn. Mà hôm nay, Mạc Vấn Thiên cũng an bài tiết mục này, đủ để thấy được trình độ coi trọng của hắn.
Tiếng đàn vang lên, vũ động vũ tư ưu mỹ, vì đêm đó tăng thêm không ít náo nhiệt. Trần Tiểu Thạch vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy biểu diễn như thế này, tụ tập trong trại những mỹ nữ mặc trang phục truyền thống, từng người một xinh đẹp như hoa, khiến người ta không khỏi kinh thán. Trần Tiểu Thạch thậm chí còn cho rằng, thủy thổ của trại tử này tốt, lại có thể sản xuất nhiều mỹ nhân như thế.
Trần Tiểu Thạch vừa thưởng thức ca vũ, vừa uống rượu ngon trong chén, đã rất lâu không sảng khoái như vậy.
"Trần tiên sinh, hôm nay là ngày đại hỉ của Mạc gia trại chúng ta, nếu như không có ngươi, có lẽ chúng ta còn đang vì uống nước mà sầu não. Bởi vì sự giúp đỡ của ngươi, đã giúp chúng ta giải quyết đại vấn đề, nào, ta mời ngươi một chén!”"
"Mạc trại chủ khách khí rồi, ta cũng chỉ là tiện tay mà thôi.”" Trần Tiểu Thạch cũng bưng chén rượu lên, hai người hàm chứa vi tiếu, trong bầu không khí náo nhiệt này liên tục uống hai chén.
"Ừm? Phượng Nhi đâu rồi?”" Lúc này, Trần Tiểu Thạch đột nhiên phát hiện Mạc Phượng Nhi vừa nãy còn ở bên cạnh hắn đã biến mất. Nhìn bốn phía cũng không thấy bóng người, điều này ngược lại khiến hắn cảm thấy có chút kỳ quái.
Mạc Vấn Thiên thì cười không đáp, chỉ chỉ về phía đám mỹ nữ đang khiêu vũ phía trước.
Trần Tiểu Thạch thuận theo phương hướng hắn chỉ nhìn sang, quả nhiên thấy một người có dáng người yểu điệu, mặc một bộ đồ hở rốn kẻ ô vuông, còn có váy dài đến đầu gối. Chợt nhìn qua, dáng người nóng bỏng như vậy đơn giản là khiến người ta vì đó mà sa vào. Sau khi nhìn cái đầu tiên, sẽ không dời ánh mắt lần nữa.
"Ừm?”" Trần Tiểu Thạch nhìn thân ảnh quen thuộc, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, thì ra Mạc Phượng Nhi là đi khiêu vũ rồi, chẳng trách không thấy bóng người!
Tiếng đàn du dương, tiết tấu lúc trầm lúc bổng đã nhuộm đẫm không khí náo nhiệt của cả buổi. Vũ tư của các nàng theo tiếng đàn nhịp nhàng chuyển động có quy luật, nhưng cũng đôi khi vô tung vô ảnh. Mạc Phượng Nhi là người lĩnh vũ, nàng đứng ở vị trí đầu tiên trông vô cùng độc đáo, hấp dẫn ánh mắt nóng bỏng của mọi người, nhưng ánh mắt của nàng thì duy chỉ nhìn về phía Trần Tiểu Thạch, những người khác vẫn chưa lọt vào pháp nhãn của nàng.
Trần Tiểu Thạch cũng chú ý tới ánh mắt đưa tình của Mạc Phượng Nhi, bốn mắt của hai người giao nhau, sự ám muội giữa bọn họ đã không thể dùng ngôn ngữ để hình dung.
Theo tiếng đàn nhanh chóng chuyển đổi cao thấp, động tác của Mạc Phượng Nhi bắt đầu trở nên nhanh hơn rất nhiều. Chỉ thấy biên độ động tác của nàng càng lúc càng lớn, mặc dù ánh đèn hôn ám, người khác có lẽ không thấy rõ những động tác tinh tế này, nhưng Trần Tiểu Thạch lại có thể thấy nhất thanh nhị sở, thậm chí ngay cả hai khối tuyết trắng vô cùng sống động của nàng cũng có thể nhìn thấy một phần.
"Thật lớn, thật kiều diễm…”" Ánh mắt của Trần Tiểu Thạch thủy chung dừng lại trên người Mạc Phượng Nhi, nhịn không được nuốt nước miếng một cái. Trần Tiểu Thạch phát hiện Mạc Phượng Nhi mặc bộ quần áo này cảm giác càng thêm đẹp mấy phần, đặc biệt là đã triển hiện dáng người hoàn mỹ một cách lâm ly tận trí, những nữ tử khác cùng nàng cộng vũ ở trước mặt nàng liền hiển lộ ảm đạm phai mờ rất nhiều.
Ở nơi đây, Mạc Phượng Nhi là nữ vương trên vũ đài, cũng là tiên tử trên trời, giữa một tần một tiếu đều có thể cảm thấy vẻ đẹp tỏa ra từ trên người nàng, điểm này là những người khác không có.
"Thật sự là cực phẩm…”" Trần Tiểu Thạch nhìn Mạc Phượng Nhi, trên mặt treo một nụ cười hàm ẩn thâm ý, trong miệng lẩm bẩm nói.
Đột nhiên, bóng hình xinh đẹp của Mạc Phượng Nhi đột ngột xuất hiện ở trước mặt Trần Tiểu Thạch. Chỉ thấy nàng vũ động các loại vũ tư uốn éo, khá có chút động tác tao thủ lộng tư, khiến những người khác nhìn Trần Tiểu Thạch ghen tị không thôi.
"Ai, ta tại sao lại không có vinh hạnh như vậy chứ, nếu có thể để nàng ở trước mặt ta vũ động những động tác này, ta cho dù chết cũng cam tâm tình nguyện rồi…”"
"Thôi đi ngươi, cho dù kiếp sau ngươi cũng không có cơ hội như vậy đâu. Ngươi cũng không nhìn một chút Trần tiên sinh là người như thế nào, trại chủ đối với hắn coi trọng như thế.”"
...Những người khác thấy thế cũng chỉ có thể âm thầm thở dài, bọn họ biết Trần Tiểu Thạch lao khổ công cao, cho dù muốn siêu việt thậm chí thay thế hắn, kia cũng là chuyện không thể nào.
Dù sao những gì Trần Tiểu Thạch có thể làm đến, bọn họ không thể làm được. Đây chính là khác biệt lớn nhất giữa bọn họ và Trần Tiểu Thạch.
"Tiểu yêu tinh… ha ha.”" Trần Tiểu Thạch nhìn Mạc Phượng Nhi không ngừng làm động tác uốn éo ở trước mặt, hai mắt tỏa ánh sáng, liền biết nàng là cố ý trêu chọc hắn, khiến trong lòng hắn xuất hiện một loại ảo giác muốn mà không chiếm được.
Mạc Phượng Nhi có lẽ cảm thấy thời gian cũng không sai biệt lắm rồi, sau khi ném cho Trần Tiểu Thạch một cái mị nhãn, một mình đi đến trước mặt Mạc Vấn Thiên, đột nhiên hơi khom lưng, lên tiếng nói với hắn: "Phụ thân, ta có chuyện muốn nói cho người biết…”"
"Ồ? Chuyện gì? Phượng Nhi con nói đi.”" Hiện tại Mạc Vấn Thiên đang ở trên đỉnh hứng thú của sự vui vẻ, cho nên trên mặt thủy chung treo nụ cười, đối với vấn đề của Mạc Phượng Nhi cũng là chiếu thu không sai.
Mạc Phượng Nhi cũng nghĩ rằng chỉ có vào lúc này nói ra chuyện này mới là thời cơ thích hợp nhất. Nếu như một khi bỏ lỡ hôm nay, sau này nói ra thì phiền phức rồi.
"Phụ thân, thật ra, con và Thạch Đầu hắn…”" Nói đến đây lúc này, Mạc Phượng Nhi đột nhiên hơi có thâm ý nhìn Trần Tiểu Thạch một cái. Trần Tiểu Thạch chú ý tới tia ánh mắt của nàng, đột nhiên cảm thấy như là nghĩ đến điều gì đó.
"Nàng sẽ không phải là nói chuyện kia chứ…”" Trần Tiểu Thạch cảm thấy lòng của mình hơi hồi hộp một chút, trực giác mách bảo hắn rằng, chuyện Mạc Phượng Nhi đang chuẩn bị nói chính là chuyện kia.
Mạc Vấn Thiên nghe con gái mình nói chuyện chỉ nói được nửa đoạn, đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, sắc mặt bắt đầu có chút âm tình bất định, liền tiếp tục truy vấn nói: "Phượng Nhi, con tiếp tục nói đi, con và Trần tiên sinh làm sao rồi?”"
Giờ phút này, tiếng đàn xung quanh im bặt mà dừng, những người khác đang khiêu vũ trên sân khấu cũng đều dừng lại. Ánh mắt của tất cả mọi người bên dưới đều tập trung về phía trên người Mạc Phượng Nhi, bọn họ cũng giống vậy rất hiếu kỳ, rốt cuộc Mạc Phượng Nhi sẽ nói cái gì.
Tràng diện một trận yên tĩnh, rơi kim có thể nghe.
Mà Mạc Phượng Nhi thấy vậy, tiểu tâm can đập thình thịch không ngừng, trên mặt lóe lên vài vẻ bất an. Thật ra sở dĩ vừa nãy dám nói ra ở trước mặt nhiều người như vậy, cũng là nhân cơ hội hoàn cảnh ồn ào này. Nhưng bây giờ đột nhiên không còn bất kỳ âm thanh nào, ngược lại cảm thấy có chút không quen.
Khi nàng trở thành tiêu điểm của tất cả mọi người, lời muốn nói ra liền không còn nhẹ nhàng và dễ dàng như vậy nữa.
"Phượng Nhi, con nói đi, có gì mà phải căng thẳng với phụ thân chứ?”" Mạc Vấn Thiên thấy Mạc Phượng Nhi dáng vẻ do dự không quyết, liền an ủi nàng.
Hô… Nghe lời nói an ủi này của Mạc Vấn Thiên, Mạc Phượng Nhi lúc này mới hít thật sâu một hơi, kiên định quyết tâm, nhẹ nhàng mở bờ môi nói: "Phụ thân, thật ra con và Trần Tiểu Thạch hắn đã có danh phu thê rồi…”"
------oOo------