Khi Mạc Vấn Thiên nghe thấy lời này, mặt hắn đột nhiên trở nên đen như đít nồi, thân thể cũng mang theo chút run rẩy.
Mà những người khác cũng đều không khỏi phát ra một tràng tiếng xì xào sau khi nghe thấy lời này, với ánh mắt kì dị khó tả nhìn về phía Mạc Phượng Nhi, vừa như mang theo vài phần khiển trách, lại vừa như mang theo vài phần khinh bỉ.
Trọn vẹn mấy phút, trong trường một mảnh trầm mặc, không có bất kỳ âm thanh nào, yên tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Sau mấy phút, Mạc Vấn Thiên khẽ ngẩng đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm Mạc Phượng Nhi, gần như từng chữ từng câu mà nghiêm túc hỏi: "Phượng Nhi, chuyện con nói là thật sao?"
Mạc Phượng Nhi nhìn cha của mình thay đổi to lớn như thế, trong lòng không khỏi có chút kinh hãi. Nàng vừa mới bắt đầu nghĩ rất đơn giản, chính là muốn đem chuyện này công bố trước mặt tất cả mọi người, như vậy thì liền có thể khiến nàng và Trần Tiểu Thạch quang minh chính đại ở cùng một chỗ, mà không cần phải lén lén lút lút nữa.
Nhưng bây giờ xem ra, chuyện dường như không đơn giản như nàng tưởng tượng, ít nhất nàng có thể đọc ra ý khác từ trong ánh mắt của Mạc Vấn Thiên.
Mà Trần Tiểu Thạch cũng không nghĩ tới Mạc Phượng Nhi thế mà lại nhanh như vậy đã công bố chuyện này ra trước công chúng. Chuyện này nàng ngay cả thương lượng với mình cũng không có, cứ như vậy tự tiện làm chủ mà nói ra. Nếu như trước đó nói với mình một tiếng, Trần Tiểu Thạch khẳng định sẽ không đồng ý nàng lập tức nói ra chuyện này.
Bởi vì chuyện này một khi nói ra, nếu như xử lý không tốt, thì mang đến không phải phúc mà là họa, không chỉ khiến Trần Tiểu Thạch chịu không nổi hậu quả, mà còn sẽ khiến Mạc Phượng Nhi sa vào đến nơi vạn kiếp bất phục.
Những lời này nói ra có thể là nặng một chút, nhưng không phải không có lý lẽ.
Mạc Phượng Nhi nghe phụ thân của nàng một mặt nghiêm túc dò hỏi, nàng bắt đầu có chút kinh ngạc. Dường như trong ấn tượng của nàng, phụ thân cũng chưa từng nghiêm túc đến thế đối với chuyện nào, nhưng bây giờ lại xuất hiện phản ứng như vậy, quả thật có chút nằm ngoài dự liệu của nàng.
"Đúng vậy, phụ thân..." Mạc Phượng Nhi gật đầu, trả lời vấn đề của Mạc Vấn Thiên.
Lời vừa dứt, sắc mặt Mạc Vấn Thiên trầm xuống, lập tức vung tay, lạnh giọng nói: "Người đâu! Đem tiểu thư và cái tên họ Trần kia đến Thanh Vân Đường!"
Thấy hành động đột ngột này của Mạc Vấn Thiên, tất cả mọi người nhìn nhau, đột nhiên sững sờ, không biết rốt cuộc mọi chuyện là thế nào, đang yên đang lành sao lại nói trở mặt là trở mặt ngay được?
"Sao, tai điếc rồi sao? Không nghe thấy lời ta nói à?!" Mạc Vấn Thiên ánh mắt quét nhìn xung quanh, lại lần nữa lạnh giọng hét lên. Lần này những người khác mới hoàn hồn lại, vội vàng đi lên đài, kẹp lấy Mạc Phượng Nhi và Trần Tiểu Thạch hai người, chuẩn bị đi về phía Thanh Vân Đường.
"Phụ thân, đây là chuyện gì? Tại sao phải bắt chúng con?!" Mạc Phượng Nhi giãy thoát khỏi những người kia, trong mắt hàm chứa nghi hoặc và bất mãn hướng về Mạc Vấn Thiên hỏi.
Mà Trần Tiểu Thạch ngược lại là không sao cả, dù sao đây là địa bàn của bọn họ, bọn họ nói thế nào thì là thế đó, chẳng qua đến lúc thật sự uy hiếp tính mạng hắn thì lại trốn đi là được rồi, cho nên hắn ngược lại là tỏ ra cực kỳ phối hợp.
Giờ phút này, Mạc Vấn Thiên đã tức giận đến mất kiểm soát, phất mạnh ống tay áo, lạnh giọng nói: "Chuyện gì thế? Con còn biết hỏi chuyện gì thế ư? Mặt mũi Mạc Gia Trại chúng ta đều bị con làm mất hết rồi, chẳng lẽ con quên tổ huấn của chúng ta đã nói qua sao, nữ nhân chưa xuất giá là không thể có gì với nam nhân khác, huống chi hắn còn là một người ngoài, con nói ta có thể tha cho hắn sao?!"
Lời này nói ra hùng hồn mạnh mẽ, Mạc Phượng Nhi nghe thấy lời này, thân thể không vững, suýt nữa ngã nhào trên đất. Nàng đương nhiên biết tổ huấn, nhưng không ngờ Mạc Vấn Thiên thế mà cũng dùng bộ đạo lý này để áp bức mình. Sớm biết như vậy thì thà không nói, trực tiếp cùng Trần Tiểu Thạch bỏ trốn chân trời góc bể thì hơn.
"Đừng nói gì nữa! Triệu tập tất cả trưởng lão trong trại, tất cả đều đi đến Thanh Vân Đường, xem xem chuyện này nên xử lý thế nào đi!"
Dưới chỉ lệnh của Mạc Vấn Thiên, mấy người áp giải Mạc Phượng Nhi và Trần Tiểu Thạch đi về phía Thanh Vân Đường.
"Các vị, hôm nay xảy ra ngoài ý muốn, yến tiệc cứ dừng lại tại đây đi, tản đi đi!"
Theo sự rời đi của Mạc Vấn Thiên, những người khác cũng đều tản đi riêng phần mình, chỉ có một số ít người vì hiếu kì, lúc này mới đi theo bọn họ cùng nhau về phía Thanh Vân Đường. Trên đường đi bọn họ không ngừng lén lút nói nhỏ với nhau.
"Mạc tiểu thư này cũng thật là, trong trại có biết bao thanh niên tốt đẹp như thế, hết lần này tới lần khác lại phải lòng một người ngoài, mà còn lại cùng người khác làm chuyện đó, thật là đại nghịch bất đạo a..."
"Ngươi làm sao biết là vấn đề của Mạc tiểu thư, vạn nhất là tên nam nhân kia bức bách Mạc tiểu thư thì sao?"
"Các ngươi đừng ở đây giậu đổ bìm leo nữa, nói thật ra, ta cảm thấy bọn họ không làm sai cái gì, chỉ là tổ huấn này, ai da..."
...
Sắc mặt Trần Tiểu Thạch đạm mạc, bị hai gã tráng hán áp giải đi. Mạc Phượng Nhi nhìn Trần Tiểu Thạch một cái, chen đến bên cạnh hắn, xin lỗi nói: "Đá nhỏ, xin lỗi, là ta liên lụy ngươi rồi, ta không ngờ sẽ xuất hiện tình trạng như thế này..."
Trong lúc nói chuyện, Mạc Phượng Nhi bắt đầu có chút khóc nức nở, hai hàng nước mắt từ khóe mắt tuôn rơi, rất nhanh đã khóc thành một người đẫm lệ.
Trần Tiểu Thạch nhìn dáng vẻ nàng như thế, thật sự là có chút lòng không đành, nở nụ cười an ủi: "Chuyện này có gì đâu, sóng to gió lớn ta đã thấy nhiều rồi, tin ta, chuyện này rất nhanh sẽ qua thôi, cha ngươi hắn cũng sẽ hồi tâm chuyển ý, đồng ý chuyện của hai chúng ta."
Mạc Phượng Nhi lắc đầu: "Cha ta hắn chính là một lão ngoan cố, trên những chuyện này hắn khẳng định sẽ không nhượng bộ. Nhưng mà ngươi yên tâm, nếu như đến lúc đó hắn thật sự muốn làm gì ngươi, cho dù chết, ta cũng phải chết chung với ngươi!"
Ưm.
Trần Tiểu Thạch vì mình có được một nữ nhân như thế mà cảm thấy vui mừng, nhưng chuyện này mới có lớn bao nhiêu, làm sao đến lượt nói chuyện sống chết, chỉ cần hắn muốn đi, e rằng trên đời này còn không có ai có thể ngăn cản được hắn.
"Đừng nghĩ nhiều như vậy nữa, ta làm sao có thể nỡ để ngươi chết, chúng ta đều sẽ sống cho thật tốt, sau này còn muốn sinh thật nhiều hài tử nữa, haha!"
Ghét thật!
Mạc Phượng Nhi bị lời nói của Trần Tiểu Thạch chọc cười, đôi bàn tay trắng như phấn vung ra, đánh lên người Trần Tiểu Thạch, trợn nhìn Trần Tiểu Thạch một cái, giận trách: "Đến lúc nào rồi, còn nói đùa nữa, ai nói muốn sinh con cho ngươi..."
Mạc Phượng Nhi ngoài mặt giả vờ tức giận, nhưng trong lòng lại ngọt như ăn mật. Sinh con cho nam nhân mình yêu sâu sắc, đây là chuyện mà mỗi nữ nhân đều cam tâm tình nguyện làm, bởi vì đây chính là kết tinh tình yêu của hai người. Nghĩ đến đây, Mạc Phượng Nhi không khỏi che mặt cười trộm một chút.
Hai người áp giải Trần Tiểu Thạch kia, nghe thấy hai người họ ở đó nỉ non nói lời tình tứ, không khỏi có chút câm nín. Điều này khiến bọn họ vẫn là cẩu độc thân làm sao chịu nổi, đơn giản chính là mỗi phút mười vạn điểm sát thương bạo kích.
Nhưng cũng vì những lời này, khiến trái tim đang treo lơ lửng của Mạc Phượng Nhi cũng yên ổn hơn nhiều, không còn giống như vừa rồi mà có quá nhiều lo lắng, bầu không khí đột nhiên trở nên nhẹ nhõm.
Sau một lát, theo bước chân không ngừng của bọn họ, cùng nhau đi đến một căn phòng trang trí cổ kính, một đại sảnh mang phong cách cổ xưa. Ngẩng đầu nhìn một cái, trên tấm bảng hiệu viết ba chữ lớn mạ vàng: "Thanh Vân Đường".
------oOo------