Thân vương Konstantin chủ trì cuộc họp quân sự đầu tiên của thuộc địa Đông Phi.
Các sĩ quan do Yarman và Sivert lãnh đạo ngồi hai bên bàn hội nghị. Do tuổi cao sức yếu, Yarman đã 50 tuổi nhưng trông già hơn cả Thân vương gần 70 tuổi vì từng trải qua gian khổ nơi chiến trường châu Âu.
Tuy nhiên, chính sức khỏe yếu khiến Ernst càng tin tưởng giao quân đội Đông Phi cho Yarman. Ông không còn tham vọng gì lớn, chỉ mong hưởng lương hưu với cương vị hiện tại.
Báo cáo quân sự được Sivert - người trẻ trung - trình bày:
"Tính đến tháng 3 năm nay, Lãnh địa Vương thất Đông Phi có 98.000 quân thường trực, chia làm 8 quân khu theo địa lý.
3 quân khu phía đông (23.000 quân): Bảo vệ 5 cảng biển và 2 đảo, trang bị pháo bờ biển, mạnh nhất Đông Phi.
Quân khu đông bắc: Bảo vệ Mombasa và biên giới Somalia.
Quân khu đông nam & nam: Phòng thủ biên giới với Bồ Đào Nha dọc sông Ruvuma, bố trí 5.000 quân dọc hồ Malawi.
Quân khu bắc (10.000 quân): Phòng thủ dọc sông Omo.
Quân khu tây & tây bắc (5.000 quân): Lấy hồ Tanganyika và dãy Mitumba làm lá chắn tự nhiên.
Quân khu tây nam (25.000 quân): Hướng mở rộng chính, đã kiểm soát Vương quốc Yeke.
Ngoài ra còn có lực lượng đồn trú các thành phố và quân sông hồ..."
Với dân số 3,5 triệu (gồm cả thổ dân), Đông Phi có thể huy động 300.000 dân quân nhờ lượng vũ khí dự trữ lớn.
Thân vương nhận xét: "Quân số khá ấn tượng, nhưng tổ chức quá phức tạp. 8 quân khu là quá nhiều, cần tái cơ cấu hợp lý hơn."
Sivert đề xuất: "Nên hợp nhất các quân khu nhỏ theo chức năng và tầm quan trọng. Ví dụ đông bắc sáp nhập vào bắc, Mombasa về đông. Nam nên thống nhất một quân khu để dễ phòng thủ Bồ Đào Nha."
Yarman bổ sung: "Cần tăng cường phòng thủ Trấn thứ Nhất - trung tâm chính trị chỉ cách cảng 1-2 ngày đường. Nên xây công sự và thành lập lực lượng bảo vệ trung ương."
Phó Tổng tư lệnh Felix nêu ý kiến: "Cần cải cách nội bộ, áp dụng điều lệ quân đội Phổ, chuẩn hóa hệ thống cấp bậc và biên chế. Chúng ta đa số là người Đức, nên học tập tinh hoa quân sự Phổ..."
Mọi người đều nhất trí tập trung quyền lực quân sự về trung ương, chấm dứt tình trạng phân tán quyền lực trước đây do Ernst chủ trương để phòng ngừa âm mưu cát cứ.
...
"Thưa Thân vương, đây là đường dây điện thoại đầu tiên nối châu Âu với Đông Phi. Ngài có thể trực tiếp đàm thoại với Điện hạ Ernst." Kỹ thuật viên giới thiệu.
"Dự án Tam tuyến" không chỉ nâng cấp đường điện báo, mà còn lắp đặt điện thoại của Công ty Điện lực Berlin.
"Kết nối với Lâu đài Hohenzollern." Thân vương ra lệnh.
Tom - quản gia nhận cuộc gọi: "Lâu đài Hohenzollern xin nghe?"
"Tom! Ta là Konstantin. Thằng nhóc Ernst có đó không?"
"Thưa ngài, Điện hạ đang ở Trieste. Để tôi chuyển máy."
Giây lát sau, giọng Ernst vang lên: "Cha ơi, con đây. Cha ở châu Phi ổn chứ?"
"Ổn cả. Sao con lại ở Trieste?"
"Con đang kiểm tra nhà máy thực phẩm ở đây."
"Cha đã triệu tập hội nghị quân sự, muốn bàn về cải cách quân đội..."
Ernst trả lời: "Ý kiến họ rất hợp lý, nhưng không nên bỏ qua kinh nghiệm quân sự Áo. Nước Áo vốn là cường quốc quân sự..."
"Cha đã gửi điện báo về đề nghị hải quân của bố vợ con. Con nghĩ sao?"
"Đông Phi đã có lực lượng sông hồ - tiền thân của hải quân. Nên tuyển người giỏi bơi lội từ đây làm nòng cốt. Về trang bị, hiện ngân sách châu Âu eo hẹp, sang năm có thể mua vài tàu nhỏ thử nghiệm. Dùng tàu cũ của Zanzibar để huấn luyện tạm..."
(Hết chương)
Chú thích: [1] Dự án Tam tuyến: Hệ thống liên lạc xuyên lục địa gồm điện báo, điện thoại và đường dây điện do Đông Phi đầu tư. [2] Lực lượng sông hồ: Tiền thân hải quân Đông Phi, chuyên tuần tra các hồ lớn như Victoria, Tanganyika.
------oOo------