Dưới ánh đèn rực rỡ tại Cung điện Schwerdt, Konstantin chính thức đăng quang trong buổi lễ đơn giản với sự chứng kiến của hai quý tộc cao nhất: Tổng tư lệnh Hải quân Ferdinand cùng các sĩ quan quân đội và quan chức chính phủ.
Khác với nghi lễ châu Âu đậm màu sắc tôn giáo, Đông Phi - một quốc gia thế tục ngay từ khi lập quốc - đã loại bỏ mọi yếu tố giáo hội. Vương miện, quyền trượng và áo choàng được cải tiến từ bảo vật của Thân vương quốc Hohenzollern-Hechingen cũ, nay được dát thêm ngọc lam Tanzania (đá quý đặc sản Đông Phi) cùng kim cương.
Lá cờ Vương quốc Đông Phi (ảnh-CVT: ae tưởng tượng đỡ vậy) mang ba sọc đen-trắng-đỏ lấy cảm hứng từ huy hiệu gia tộc, bỏ đi hình ảnh con nai để tạo sự tối giản uy nghiêm, tượng trưng cho sự thống nhất giữa vương triều và dòng họ cai trị. Buổi lễ kết thúc bằng màn duyệt binh của Cận vệ quân Hoàng gia - một nghi thức khiêm tốn do điều kiện địa lý phân tán của Đông Phi.
...
Ngày 20 tháng 5: Đoàn ngoại giao Đông Phi tách khỏi Tập đoàn Hohenzollern, bắt đầu công tác tại các nước.
Ngày 25 tháng 5: Báo chí châu Âu đồng loạt đưa tin về sự ra đời của Vương quốc Đông Phi. Theo kế hoạch vạch sẵn:
Áo-Hung là nước đầu tiên công nhận
Tiếp theo là Phổ, Thụy Điển, Romania, Nga
Các bang Bavaria, Thụy Sĩ, Hà Lan, Bỉ, Hy Lạp đồng loạt hưởng ứng
Alfonso XII (lưu vong tại Pháp) đại diện Tây Ban Nha tuyên bố công nhận, khiến chính phủ hiện tại bối rối
...
Pháp - Điện Élysée Napoléon III cầm quốc thư của Đông Phi trên tay, nhíu mày: "Một quốc gia mới ở châu Phi? Có liên quan gì đến chúng ta?" "Bệ hạ, họ thuộc dòng họ Hohenzollern - nhánh Hechingen ở Nam Đức." "Thú vị! Cho sứ đoàn của họ vào gặp ta."
Anh - Văn phòng Thủ tướng William Ewart Gladstone giận dữ: "Chúng ta bị lừa! Cái gọi là 'thuộc địa Đông Phi' này thực chất do Áo-Hung hậu thuẫn!" Một viên chức nhanh trí đính chính: "Thưa Thủ tướng, họ chưa từng tuyên bố là thuộc địa của Phổ. Chỉ là họ khéo léo lợi dụng hôn nhân với Habsburg..." Bất ngờ, tin dữ từ Ireland ập đến khiến Gladstone phải gấp rút rời đi, chỉ kịp ra lệnh: "Cứ theo văn bản của các nước khác mà công nhận họ!"
...
Việc chọn ngày 25/5 để công bố là một nước cờ tính toán:
Trước khi chiến tranh Pháp-Phổ nổ ra, dễ đàm phán với chính phủ Pháp mới sau này
Trùng thời điểm phong trào tự trị Ireland bùng nổ, làm phân tán sự chú ý của Anh
Kết quả: Hầu hết cường quốc châu Âu (kể cả Anh-Pháp) đều công nhận Đông Phi. Duy chỉ có Giáo hoàng Pius IX tức giận vì bị bỏ qua trong lễ đăng quang - một sự sỉ nhục với Giáo hội Công giáo vốn có ảnh hưởng lớn ở Nam Đức.
(Hết chương)
Ghi chú lịch sử: [1] Đá Tanzania (Tanzanite): Loại ngọc lam chỉ có ở chân núi Kilimanjaro, được khai thác từ 1967 nhưng trong truyện được hư cấu là bảo vật quốc gia từ khi lập quốc. [2] Sự kiện Ireland 1870: Phong trào đòi quyền tự trị Home Rule thực tế nổ ra năm 1873, trong truyện hẳn được đẩy sớm để phục vụ cốt truyện. [3] Chiến thuật "đánh lạc hướng": Ám chỉ việc Ernst khéo léo chọn thời điểm công bố khi châu Âu đang xảy ra nhiều biến động lớn.
------oOo------