Trên thao trường duyệt binh, quang cảnh hiện sự khác biệt rõ ràng: so với quân đội Baden và Württemberg còn đôi phần rời rạc, thì hàng ngũ Phổ lại toát ra một uy nghiêm đáng sợ. Không chỉ vì kỷ luật sắt, mà còn bởi một khí thế sát phạt khiến người ta chấn động tâm can, tự nhiên toả ra từ trong đội ngũ Phổ quân.
Nếu kéo ký ức về mấy chục năm trước, diện mạo quân đội Phổ khi ấy thực ra cũng chẳng hơn gì quân của hai bang quốc kia. Nhưng biết hổ thẹn mà tiến lên, đó chính là phẩm tính mà bao đời vương giả Phổ quốc vẫn giữ. Những cuộc cải cách quân sự liên tục đã quét sạch bọn quý tộc ăn bám ra khỏi đội ngũ.
Lại thêm sự tôi luyện trong chiến tranh, Phổ quân ngày nay đã đạt tới trình độ chiến thuật cao. Dĩ nhiên, không thể phủ nhận rằng trong cuộc Chiến tranh Pháp–Phổ, quân số của Phổ gần gấp đôi nước Pháp. Nhưng chẳng phải quân đội thời Napoléon từng có năng lực động viên và tổ chức vượt xa chư quốc Âu châu đó sao? Bởi vậy, thắng bại mới là điều cốt yếu, chứ không chỉ là con số. Và hậu thế chỉ nhớ đến kẻ chiến thắng.
…
Trong doanh trại Sư đoàn Baden.
“Blair, quân Phổ trông thật nghiêm cẩn. Kỷ luật ấy, mới là tác phong của quân nhân chân chính!”
“Hừ, chỉ là hiếu chiến mà thôi!” – Trung đoàn trưởng Blair đáp – “Nhưng, xét tình thế hiểm nguy ở xứ Đức, quả thật cần một cường quốc lục quân như Phổ làm chủ lực chống lại người Pháp. Còn Baden cùng các bang Nam Đức thì thân phận nhỏ bé quá.”
“Chúng ta cũng có sở trường riêng. Dẫu quân số kém hơn Phổ, song trên chiến trường, trí tuệ mới quyết định thắng bại. Quân Baden quy mô nhỏ, nhưng linh hoạt vô song. Nếu phát huy cơ động đến cực hạn, ắt gây thương tổn lớn cho quân Pháp.”
Blair cười: “Nói đến quy mô, kia kìa, đơn vị lấy danh hiệu Thân vương quốc Hechingen lại còn nhỏ bé hơn nữa.”
“Ngươi biết gốc gác bọn họ sao?”
“Chỉ tình cờ nghe được thôi. Phụ thân ta có giao thương với tài đoàn Hechingen. Dăm năm nay, đất ruộng đổi sang trồng nho cả, lợi tức gấp bội.”
“À, Tập đoàn Hechingen thì ta có nghe. Bọn họ đầu tư ở Baden và Württemberg chẳng ít. Nhưng cái gọi là Lữ đoàn Hechingen sao lại dây dưa với thương nghiệp? Ta tưởng đó chỉ là một địa danh cũ của Phổ mà thôi?”
Blair lắc đầu: “Bang quốc trong Phổ đâu có ít. Mà dưới Liên bang Bắc Đức cũng lắm lãnh địa vượt trội Hechingen. Thế nhưng, ngươi thấy bao nhiêu đơn vị dám lấy địa danh nhỏ nhoi làm phiên hiệu?”
“Quả thật lạ lùng. Ta nhớ dăm năm trước, Hechingen và Sigmaringen đều nhập vào Phổ, quân đội của họ bị giải tán cả. Sao giờ lại mọc ra một Lữ đoàn Hechingen? Há chẳng phải vì nhà Hohenzollern?”
“Quê gốc Hohenzollern tuy ở Hechingen, nhưng sự việc không đơn giản vậy. Phụ thân ta vì thương nghiệp mà tra xét kỹ càng. Suốt mấy năm qua, cả dòng họ Hohenzollern đều có xu thế hưng khởi. Vương thất Phổ thì không cần nói. Mấy năm trước, con trai thứ hai của Thân vương Karl thuộc chi nhánh Sigmaringen trở thành Đại công Romania. Nếu không bị Pháp ngăn cản, con trai cả Leopold giờ đã là Vua Tây Ban Nha.
Còn nhánh Hechingen lại đi đường khác: từ chính trị, quân sự chuyển sang thương mại. Tập đoàn Hechingen chính là sản nghiệp của vương thất nơi đó.”
“Thế thì Lữ đoàn Hechingen rốt cuộc có quan hệ gì?”
“Ngươi chẳng đọc báo hai tháng trước ư?”
“Báo ư? Ta ít để tâm.”
“Hồi ấy, bên châu Phi thành lập một quốc gia Đức – Vương quốc Đông Phi. Chắc ngươi có nghe?”
“À, thoáng nhớ lại rồi. Song ta chẳng mấy bận lòng đến một xứ thổ dân dã man, dẫu do người Đức dựng nên.”
“Ấy là ngươi khinh suất. Để khiến cả đế quốc Áo–Hung cùng nhiều cường quốc khác công nhận, đâu phải một vương quốc hời hợt làm được. Quốc vương Đông Phi chính là Thân vương Konstantin của Hechingen thuộc Phổ. Người đứng đầu Tập đoàn Hechingen là con trai duy nhất của ngài - Hoàng tử Ernst, chàng rể tương lai của Đại công Ferdinand nhà Habsburg."
“Ra vậy! Hoá ra Hechingen những năm qua phồn vinh chẳng kém. Nhưng sao lại bỏ châu Âu , dấn thân nơi man di châu Phi? Thật khó hiểu.”
“Có lẽ bởi ganh tỵ với Sigmaringen láng giềng. Người ta chỉ phỏng đoán thế thôi. Xét cho cùng, ngai vàng Âu châu đâu dễ tranh. Thế mà Sigmaringen liên tiếp gặp vận may, há chẳng khiến người khác ghen ghét?”
“Đủ rồi. Thế thì Lữ đoàn Hechingen vốn là gì?”
“Là quân riêng của vương thất Hechingen! Ngươi có thể coi như lực lượng của Vương quốc Đông Phi lập tại đất Đức, lấy cớ đào tạo nhân tài quân sự. Binh quyền bản thổ Hechingen đã bị Phổ thu hết, nhưng nhờ thế lực Tập đoàn tài chính, họ dựng lên cái gọi là Học viện Quân sự Hechingen. Thực chất, đó là chiêu bài để tái kiến quân đội riêng.”
“Thảo nào! Vậy tức là Lữ đoàn Hechingen chẳng tính là lực lượng quân sự của đất Đức, mà chính là binh lực thuộc Đông Phi hoặc tài đoàn Hechingen. Nhưng nay vì phải đối phó Pháp, nên họ được hưởng đặc quyền như quân Baden chúng ta?”
“Chính xác là thế.”
…
Khi ấy, Thái tử Friedrich Wilhelm đi tới, gọi lớn: “Leopold, xem ai đến kìa?”
Leopold ngoảnh lại, kinh ngạc: “Ernst? Ngươi ra tiền tuyến ư? Quả là điều ta chẳng ngờ!”
“Đương nhiên! Ta là viện trưởng học viện. Học trò nay sắp ra trận, sao ta không thân chinh mà khích lệ? Lại nữa, lần này ta mang đến một nhân tài phò trợ ngươi.”
Ernst vốn không thích trực tiếp quản sự, song trước mặt học trò, y vẫn thường hiện thân, triệu tập toàn viện mà diễn thuyết, để họ nhớ rõ chủ quân là ai. Nay khi lớp này sắp bước vào một cuộc chiến khắc ghi sử sách, Ernst đích thân đến để gây dựng sĩ khí (kỳ thực, y biết quân Pháp hãy còn lo chuẩn bị, chiến sự chưa thể bùng nổ ngay).
Thái tử khẽ nhíu mày: “Nhân tài ư? Mong rằng chẳng phải thêm phiền toái cho ta!”
“Yên tâm. Người này là học sinh ưu tú của Học viện Quân sự Berlin, được chính giảng quan nơi ấy chứng nhận. Ta tốn không ít lời lẽ mới xin được. Heinrich, đây chính là thượng quan của ngươi – Điện hạ Leopold xứ Hohenzollern-Sigmaringen.”
Heinrich nghiêm nghị hành lễ: “Thỉnh an Điện hạ Leopold!”
Heinrich – một trong hai học viên duy nhất của Học viện Quân sự Hechingen được tiến cử sang tu học tại Học viện Quân sự Berlin. Thành tích thường đứng trong ba mươi hạng đầu, tuy chưa phải xuất chúng nhất, nhưng cũng không tầm thường.
Hiện nay, học viên Hechingen có thành tích tốt nhất ở Berlin là Adenauer - ổn định trong top 10, từng đạt hạng 3 toàn viện. Khả năng học tập và tư duy cực mạnh, thậm chí công bố nhiều luận văn quân sự chất lượng cao, được Moltke chú ý, đã được Bộ Tổng tham mưu Phổ để mắt.
Ernst đưa Heinrich về lần này, kỳ thực là vì tương lai của chàng. Adenauer sớm có đường rộng mở, còn Heinrich thì kém thế. Cho chàng trực tiếp ra quân, dưới quyền Leopold, không chỉ là kinh nghiệm quý giá, mà còn khởi điểm cực cao – khởi đầu sự nghiệp với chức phó tướng của một vương tử Hohenzollern, ngay trong đại chiến Pháp–Phổ.
Huống chi, Heinrich vốn chẳng phải người Đức chính gốc. Nếu muốn sau này đứng vững trong hàng ngũ quân đội Đức, ắt phải có chiến công rạng rỡ làm chứng.
Kỳ thực, ngay từ đầu, Ernst đã tính toán: đưa Heinrich và Adenauer vào Học viện Berlin, để họ sau này chen chân vào hàng ngũ tướng lĩnh Phổ. Với tính chất đặc thù của người di dân Đông Phi, khó thoát khỏi ảnh hưởng Đức và Áo–Hung, thì việc tạo dựng chỗ đứng trong châu Âu là điều bắt buộc.
Lữ đoàn Hechingen cũng vì thế mà ra đời – để thiên hạ Đức thấy rằng, ngay cả những kẻ da vàng mang dòng máu Đức phương Đông cũng có thể dũng cảm, thông tuệ, thiện chiến. Một bước mở đường cho việc dung hợp chủng tộc Đông Phi.
Kết quả nơi đất Đức còn chưa rõ, song ai ngờ lại tác động sang tận nước Pháp: nhằm đàn áp thuộc địa da đen ở Phi châu, sau này, người Pháp cũng noi gương mà tổ chức những đơn vị “quân cộng tác” gồm lính Đông Dương.
(Hết chương)
Chú thích: [1] Moltke: Chỉ Helmuth von Moltke - Tổng tham mưu trưởng quân đội Phổ, kiến trúc sư của các chiến thắng quân sự Phổ trong thế kỷ 19.
------oOo------