Tại một quán ăn nhỏ góc phố khu giàu có, một người đàn ông trẻ ăn mặc lịch lãm kiểu quý tộc Anh bước vào quán có tên “Món Ăn Hương Vị Ấn Độ”.
Hắn vừa xuất hiện, lập tức thu hút ánh mắt của mọi người: sống mũi cao, hốc mắt sâu, mái tóc vàng óng rậm rạp, ánh mắt thâm trầm. Khí chất ấy rõ ràng khác biệt với phong cách của thanh niên người Anh đương thời.
Dù khuôn mặt hãy còn non trẻ, trông chỉ mười bảy, mười tám tuổi, nhưng từng cử chỉ, từng động tác đều mô phỏng dáng vẻ quý ông Anh quốc cao tuổi: chuẩn mực, nhã nhặn. Chính điều này khiến vài tiểu thư đang dùng bữa chỉ có thể tiếc nuối. Gương mặt tuấn mỹ, song khí chất lại già dặn quá mức, giống hệt như trông thấy phụ thân mình ngồi trước mặt, làm tiêu tan hết ý niệm mộng tưởng “một cuộc tình ngọt ngào”.
Bỏ qua những ánh nhìn, chàng trai tiến thẳng về quầy thu ngân, cây gậy chống gõ nhịp nhàng trên sàn gỗ.
Hắn nhã nhặn hỏi nhân viên phục vụ: “Xin hỏi, quý tiệm có bán bánh ‘Ngước Nhìn Tinh Tú’ chăng?”
Người phục vụ cũng trẻ tuổi, khuôn mặt thư sinh, tự xưng là người Ấn Độ, nhưng diện mạo Á Đông khiến lời nói ấy trở thành dối trá rõ ràng. Song khách ăn chẳng để tâm. Người ta tìm đến nơi này một phần vì “ẩm thực Ấn Độ” rất “chính tông” đặc biệt là món “Bánh Giòn Phù Phép”, rưới phô mai, kem và mật ong, khiến thực khách người Anh ăn rồi khen hết lời.
Phần nữa, chính là cái nét “đặc sắc” nơi đây. Tương truyền phần lớn nguyên liệu đều được chở từ Ấn Độ, nhất là gia vị bí truyền nồng đậm. Có cả nước sông Hằng đem về từ xứ Ấn. Nhân viên quán quả quyết: nước sông Hằng là thánh thủy, rửa sạch linh hồn, giúp người tin kính dễ dàng lên thiên đường sau khi chết. Với giáo dân Thanh giáo nơi Anh quốc, chuyện ấy chẳng chút xúc phạm, thậm chí còn hợp với niềm tin “sống mộ đạo, chết được phúc báo”.
Ngoài ra, khách lui tới đa phần là thanh niên tài tử con nhà giàu, nhất là các tiểu thư thân hình đầy đặn. Nhân viên phục vụ ở đây so với đầu bếp người Anh mập mạp, nhờ dáng dấp thanh tú lại thêm nét ngoại quốc, quả thực dễ làm người ta xao động.
“Rất tiếc, thưa ngài, chúng tôi chỉ là nhà hàng Ấn Độ.” “Đáng tiếc quá. Vậy cà-ri gà cũng không có ư?” “Có chứ, ngài muốn loại ngọt hay mặn?” “Ta muốn thứ sạch sẽ, tinh khiết.”
Đối đáp vài câu, một tờ giấy nhỏ khéo léo được nhét vào túi áo chàng thanh niên.
“Chúc ngài ngon miệng!” “Đa tạ!”
…
Chiều tối, tại số 214, phố Thames, Luân Đôn.
Người đàn ông xuất hiện ban ngày trong quán, giờ đang trò chuyện với một người khác chính là chủ quán “Món Ăn Hương Vị Ấn Độ”.
“Ngài Richard, đây là tổng hợp nội dung nghị sự tháng Mười Hai vừa rồi của Nghị viện Anh. Chủ yếu xoay quanh hai cuộc chiến: Pháp–Phổ và Ý–Áo. Ngoài ra, vấn đề Ireland được nhắc tới nhiều, nhưng vẫn bị coi là việc nội bộ, vì chưa độc lập. Còn lại, về thuộc địa, Nam Mỹ vẫn là trọng tâm, có đề cập tới kênh đào Suez, nhưng với châu Phi thì hầu như chẳng có mấy quan tâm.”
Richard hỏi: “Tin tức này chắc chắn chứ?”
Chủ quán đáp: “Chúng tôi đã mua chuộc một nghị sĩ vùng Abergavenny, y lại giao hảo mật thiết với Bộ trưởng Không Thuộc Bộ hiện nay, nên nắm rất rõ tình hình.”
“Các ngươi không để lộ sơ hở chứ?” “Xin yên tâm. Chúng tôi lấy danh nghĩa thương nhân Mỹ, thuê một người Pháp làm việc. Đối phương tin rằng chỉ là dò la chính sách thị trường để buôn bán ở Anh.”
“Người Pháp à? Đáng tin không?” “Chúng tôi chưa từng coi hắn là đồng bọn. Chỉ liên hệ một chiều. Hắn chẳng biết thân phận thật của chúng ta. Hơn nữa, từ nhỏ hắn vốn hận người Anh. Thời bé bị cha mang sang đây, cha chết sớm không rõ nguyên nhân, mẹ kế cùng gã tình nhân chiếm hết gia sản, tống hắn ra đường, sống cảnh ‘đứa trẻ sương mù’. Sau này dưới sự ‘bồi đắp’ của ta, hắn cải trang thành nhà tài phiệt Mỹ, thường xuyên kết giao quý tộc quan lại, moi được nhiều tin tức. Giờ đã quen lối sống xa hoa, lìa chúng ta là hắn lại ra đường ăn mày.”
“Ừm. Vậy thì tốt. Nhưng vẫn phải đề phòng, dù sao cũng chẳng phải người của ta.” Richard gật đầu.
Nói rồi, hắn ngồi xuống sa-lon, lật giở từng tập tài liệu. Căn phòng chìm vào yên lặng, chỉ còn tiếng kim giây tíc tắc nơi mặt đồng hồ.
Đọc mãi đến nửa đêm, Richard mới đặt tập giấy xuống. Hắn bưng tới một lò than, ném toàn bộ giấy tờ vào, rồi thắp nến châm lửa. Ngọn lửa rực sáng, xua bớt giá lạnh của mùa đông Luân Đôn.
Richard chậm rãi nói: “Tiếp tục theo sát động tĩnh chính phủ Anh, đồng thời lưu ý báo chí và dư luận. Nếu có đề cập đến Vương quốc Đông Phi, phải lập tức báo cáo.”
“Xin yên tâm. Người của chúng ta đã chen vào nhiều tòa soạn nhỏ, thậm chí có một kẻ đã leo đến vị trí chủ bút báo The Times. Nếu có tin tức, sẽ lập tức đến tay chúng ta.”
“Tốt. Hiện tại, vương quốc cần một môi trường yên ổn để phát triển, tuyệt đối không được gây chú ý, đặc biệt là từ dân chúng nơi này. Chính phủ ta không can thiệp nổi, nhưng dư luận phải khống chế. Thà tốn thêm bạc, còn hơn để dân nghèo Luân Đôn biết rằng trên đời còn có Vương quốc Đông Phi. Tốt nhất là gieo vào tai họ ý niệm: châu Phi khủng khiếp, bệnh tật lan tràn, dịch Hắc tử thần tái hiện, chốn ma quỷ, chẳng ai dám bén mảng tới.”
Quả thật, dư luận là thứ có thể thao túng. Ở các quốc gia tư bản, chỉ cần chịu chi tiền, lập tức dẫn dắt được quần chúng. Chính phủ Đông Phi sẵn sàng bỏ ra, chỉ để khiến dân Anh tin rằng châu Phi không đáng đặt chân tới.
Dân nghèo khu ổ chuột Luân Đôn tuy không trực tiếp tham gia việc quốc gia, nhưng phong trào bãi công những năm qua đã buộc chính phủ Anh phải nhượng bộ, trao quyền bầu cử cho giai cấp công nhân vào năm 1867.
Điều ấy có nghĩa, về sau dư luận càng ngày càng trọng yếu, ảnh hưởng đến lá phiếu nghị viện. Đây chính là điều kiện thuận lợi cho sự thẩm thấu của Đông Phi.
“Quốc gia tự do” là như vậy: tư bản khống chế dư luận, dư luận quyết định lá phiếu, cuối cùng xoay chuyển chính trị. Ai có tư bản hùng hậu, kẻ ấy tung hoành trong cái gọi là “nền tự do”. Đó cũng là nguyên nhân khiến tư bản Mỹ trong đời trước có thể tìm được kẻ phát ngôn ở mọi quốc gia tư bản.
Chỉ là hiện tại, thời thế chưa tiến tới mức ấy, chưa trải qua mài giũa của những đối thủ ý thức hệ. Bởi vậy, Đông Phi có thể thừa cơ chen chân, khiến vốn liếng của mình tung hoành ở Anh, Mỹ, Pháp.
Tất nhiên, tuyệt đối không được xem nhẹ sức mạnh của công nhân và tiểu dân. Chiến tranh của Anh vẫn cần họ ra trận. Vậy nên, tuyên truyền môi trường châu Phi khắc nghiệt, gieo vào tiềm thức họ rằng: đừng nghe chính phủ dụ dỗ, sang châu Phi chẳng khác nào đi chịu chết. Đánh bại được thổ dân, liệu có đánh nổi dịch bệnh? Cũng xem như ra một bài “tập huấn” sớm cho Cục Tuyển binh Anh quốc.
(Hết chương)
Chú thích: [1] Pie ‘Ngước Nhìn Tinh Tú’ : Món bánh truyền thống Anh với cá đầu thòi lên mặt bánh như đang ngắm sao, biểu tượng ẩm thực Anh. [2] Abergavenny: Thị trấn ở xứ Wales, nơi sinh nhiều chính trị gia Anh.
------oOo------