“Thưa ngài, nếu Đông Phi thật sự giống như ngài nói thì cũng không tệ. Nhưng ở làng bên cạnh có người đã đi Mỹ rồi, bên đó chắc cũng được chứ? Nghe nói mấy năm gần đây nước Mỹ phát triển tốt lắm!”
Còn biết cả nước Mỹ cơ à! Erik Knight hơi bất ngờ, xem ra mấy dân làng này cũng không phải hoàn toàn không có tin tức.
“Mỹ ấy à! Nếu là trước kia thì đúng là nơi tốt. Nhưng giờ thì thua xa thuộc địa Đông Phi rồi. Các vị có biết không, Mỹ vừa mới đánh nhau xong không lâu đâu?” Erik Knight hỏi ngược lại.
“Mấy năm trước thì có nghe nói, bên đó đánh nhau dữ lắm. Nhưng Đức chúng ta cũng đánh nhau mà? Dạo trước Phổ với Áo mới đánh nhau đấy thôi, lúc đó cả vương quốc (Württemberg) đều hoang mang lo sợ.” Có người dân nói.
“Khác nhau hoàn toàn! Đánh nhau ở Đức là để thống nhất dân tộc, sau này không bị ngoại bang bắt nạt. Còn nước Mỹ đánh nhau, các vị không biết nội tình, để tôi kể cho nghe!”
Erik Knight hạ giọng thần bí, kể về “nội tình” mà mình biết: “Mỹ ấy à, trước đây cũng giống Đông Phi thôi, ít người, đất đai bỏ hoang. Đương nhiên bên đó có người da đỏ, bị người Anh giết sạch rồi. Các ngươi cũng biết người Anh giàu có, nên lười biếng, không muốn tự mình làm việc. Kết quả là diệt người da đỏ nhanh quá, không còn ai làm việc cho họ, nên mới bắt đầu tuyển người từ châu Phi và châu Âu qua để trồng trọt, khai mỏ.”
Erik Knight quay lại chỗ ngồi, rót một cốc nước, uống một ngụm rồi nói tiếp: “Người châu Phi ấy à, đen thui như mực, đứng trong bóng tối là chẳng thấy gì luôn.”
“Thưa ngài, cái châu Phi mà ngài nói có liên quan gì đến Đông Phi không?” Một dân làng tò mò hỏi.
“Đương nhiên là có! Các ngươi chắc từng nghe đến buôn bán nô lệ rồi chứ? Chính là người Anh bắt người da đen từ châu Phi đưa sang Mỹ để trồng trọt. Thế là đất đai ở châu Phi bị bỏ hoang, không ai khai phá, nên người Đức chúng ta mới đi khai hoang thuộc địa Đông Phi.” Erik Knight bịa chuyện một cách nghiêm túc.
“Phì, bọn người Anh đúng là chẳng ra gì! Nhưng nghe nói mấy người da đen đó cũng không ra gì, trông như khỉ ấy, ngốc nghếch lắm.” Một người dân nói.
“Gần như thế, gần như thế!” Erik Knight cười hề hề phụ họa.
“Bọn người Anh ấy chia làm hai phe. Một phe ở phía Nam, chuyên dùng nô lệ da đen để trồng trọt. Một phe ở phía Bắc, vừa trồng trọt vừa mở xưởng. Nhưng mấy cái xưởng máy đó thì chẳng ra gì! Toàn bóc lột người ta làm ngày làm đêm, người làm thì chết yểu. Những người đó toàn được tuyển từ chỗ chúng ta, Ý và Ireland. Người Anh thì chẳng xót gì, dùng xong là bỏ, người làm sao mà sống nổi!” Erik Knight nói với vẻ rùng rợn.
“Công nhân chết sạch rồi thì sao? Còn xưởng thì không thể đóng cửa, không thì người Anh lấy gì mà giàu có? Đúng không? Thế là bọn người phía Bắc bắt đầu nhắm vào nô lệ da đen ở miền Nam, muốn đưa họ lên phía Bắc làm việc. Nhưng người Anh thì keo kiệt, không muốn trả tiền cho người miền Nam, muốn dùng người không công. Các ngươi thử nghĩ xem, gặp chuyện này thì các ngươi có chịu không?”
Dân làng nghe Erik Knight bịa chuyện như nghe kể truyện, có người nói: “Nếu là tôi thì tôi chắc chắn không chịu!”
“Đúng vậy chứ! Không trả tiền mà còn muốn dùng không, tất nhiên người miền Nam không chịu. Thế là Mỹ mới đánh nhau.”
“Đen đủi là người miền Nam đánh không lại người miền Bắc, nô lệ da đen bị đưa vào các xưởng ở miền Bắc Mỹ. Khổ sở lắm, dù có nhiều người da đen cũng chịu không nổi. Nên mới cần tiếp tục tuyển người từ chỗ chúng ta. Tôi hỏi các ngươi, các ngươi còn muốn đi nữa không?” Erik Knight hỏi.
“Thế thì không đi nữa!”
“Đúng rồi! Không ngờ người Mỹ lại độc ác như vậy, không hổ là con cháu của người Anh.”
Dân làng bàn tán xôn xao.
…
“Được rồi, im lặng nào! Ai muốn sang Đông Phi phát triển, bây giờ có thể bắt đầu ghi danh!” Erik Knight ngắt lời đám dân làng đang bàn tán.
“Thưa ngài, thuộc địa Đông Phi này có định mở xưởng học theo người Mỹ không?” Một dân làng hỏi.
“Các ngươi đừng lo, thuộc địa Đông Phi là thuộc địa chính quy của Đức chúng ta, là thiên hạ của người Đức, toàn là đồng bào mình, sao có thể học người Anh mà hành hạ người Đức được!”
Erik Knight nói, rồi tung ra “át chủ bài” cuối cùng: “Các vị, có thể lời tôi nói chưa đủ thuyết phục, bây giờ mời trưởng làng xác nhận giúp.”
Trưởng làng từ nãy vẫn ngồi im, lúc này mới lên tiếng: “Mọi người đừng lo, Đông Phi là lãnh thổ của Đức ta, sang đó cũng chẳng khác gì ở Đức. Các ngươi có biết Đông Phi là địa bàn của ai không?”
Dân làng lắc đầu.
“Thế các ngươi chắc biết danh tiếng nước Phổ chứ?”
“Trưởng làng, ta biết. Giờ người ta đều nói nước Phổ là đầu tàu của Đức, nước Áo đánh không lại.”
“Đúng thế! Thuộc địa Đông Phi là địa bàn của Thân vương Hohenzollern - xứ Phổ, toàn là người Đức mình. Thân vương Hohenzollern là đại quý tộc hạng nhất, uy tín rất cao. Chính vì nước Đức ta nhỏ, người thì đông, đất lại không đủ nên ông ấy mới đi khai hoang Đông Phi để người Đức ta sống khá hơn. Ai không có đất thì mau ghi danh, đừng bỏ lỡ cơ hội.” Trưởng làng nói.
“Trưởng làng, tin này đáng tin không?” Có người hỏi.
“Tôi lừa các vị làm gì? Tin này là do chính Hiệp sĩ von Klett trên trấn nói với tôi, bảo là đã được Vương quốc Württemberg xác nhận rồi, tin cậy tuyệt đối.”
“Cũng nhờ Thân vương Hohenzollern có tấm lòng nhân hậu, nghĩ cho người Đức mình. Ông ấy là đại quý tộc có thể trực tiếp nói chuyện với vua nước Phổ, lãnh địa lại ngay sát Württemberg, cũng xem như là người địa phương ta, nên mới nghĩ đến các ngươi.” Trưởng làng nói tiếp.
“Đừng có mơ đến chuyện lên thành phố kiếm việc. Các ngươi có nghề gì? Có đi học không? Thành phố không có chỗ cho các ngươi đâu. Còn nước Mỹ, nếu có thân thích thì đi cũng được, còn không thì khỏi nghĩ. Người Anh đời nào cho không các ngươi thứ gì? Có cái tốt là người ta giữ cho mình hết rồi, không tới lượt các ngươi đâu.”
“Sang Đông Phi thì khác. Vẫn làm nghề cũ - nông dân thì làm ruộng. Không ai gạt được các ngươi. Trồng trọt là việc tổ tiên truyền lại, ai mà lừa được! Tôi nói nhiêu đó thôi. Dù sao cũng là kiếm miếng ăn, tất nhiên là nên đến đất của người Đức mình. Chẳng qua là một cái ở châu Âu, một cái ở hải ngoại. Mà hải ngoại cũng là đất của người Đức ta, khác gì không rời Đức đâu. Ai có ý thì mau ghi danh, đừng chậm trễ.” Trưởng làng nói.
…
Sau một ngày một đêm suy nghĩ, phần lớn nông dân không có đất đã chọn ghi danh. Chủ yếu là những thanh niên trẻ, nhà ít người, không có đất canh tác nên chọn con đường vượt biển lập nghiệp.
Còn những người vốn định đến Mỹ thì sau khi bị nhân viên của Tập đoàn Hohenzollern tung tin đồn, đã từ bỏ ý định sang Mỹ và quay sang chọn Đông Phi — vì Đông Phi là có chứng nhận chính thức.
Cảnh tượng tương tự cũng diễn ra ở Baden, Württemberg, Bayern… thậm chí ở miền Bắc nước Áo giáp ranh.
Làn sóng di cư quy mô lớn đầu tiên của người Đức sang Đông Phi đã bắt đầu.
(Hết chương)
Chú thích: [1] Nội chiến Mỹ (1861-1865): Xung đột giữa Liên bang miền Bắc và Liên minh miền Nam, chấm dứt chế độ nô lệ.
------oOo------